Vùng đất khó ở

Đầu tiên, xin cảm ơn những câu chuyện ma mà tôi đã từng được đọc trên Voz, đã làm cho tôi có hứng thú kể câu chuyện cuộc đời mình, những câu chuyện có lẽ rất ma mị, khó tin, nhưng nó đã từng xẩy ra trong đời tôi, do tôi chứng kiến hay ba má tôi kể lại.

...

Cuộc đời đã vạch sẵn cho mỗi người một lối đi, có lẽ nhiều người bảo tôi điều khiển cuộc đời mình, mọi ngã rẻ tôi có thể quyết định , nhưng có phải vậy không nhỉ?

Tôi nghĩ rằng mọi ngã rẻ cuộc đời tôi đã có rồi, tôi rẻ trái thì nó là trái và tôi đi hướng trái, vậy thôi, mọi thứ đã có trước, việc của tôi là bước qua. Làm sao tôi có thể chọn cái xe nào sẽ đụng mình lúc tôi qua đường? Làm sao tôi chọn được thằng ăn cướp nào sẽ cướp tôi lúc tôi đi mua ổ bánh mì lúc 12h khuya về nhà.

Và đó cũng là điều tôi suy nghĩ khi kể chuyện, tôi không chọn người đàn bà áo đen đêm hôm đó, mà đó là số phận, đã đưa tôi gặp bà, để bà ấy, theo lời kể của ba má tôi, thì bà ấy theo tôi mãi đến năm 12 tuổi. Và từ khi sinh ra đến năm 12 tuổi, tôi đã chịu không ít nổi đau, sự sợ hãi vô thức, mà tâm trí tôi mỗi lần nhớ lại, đêu có cảm giác âm u mù mịt, như là cuộc sống lúc trước đó không do tôi quyết định vậy.

Bình Luận

Truyện Cùng Chuyên Mục

Open element in lightbox
am