Diễm quỷ

“Nguyên nhân gây ra cố sự vốn thật là hoang đường…”

Vùng hoang vu, đêm trăng tròn, trong căn miếu bỏ hoang đã lâu truyền ra một tiếng than thở.

Một trận gió thu từ giữa khe cửa sổ trên tường luồn vào, ngọn nến trắng còn một nửa đang cháy chập chờn, khó khăn lắm mới chiếu ra cái bàn thờ sứt mẻ mất chân trong miếu đường cùng sa liêm xám trắng phủ xuống từ xà nhà tầng tầng mạng nhện. Đến lão giả cao tuổi nhất nơi đây cũng không rõ cái thần miếu nho nhỏ này đã bị bỏ hoang bao nhiêu năm, tối nay lại hiện ra lớp lớp bóng đen.

Dưới ánh sáng nến cái bóng in trên tường bị kéo dài, mỏ nhọn, tai dài, đuôi to, con ngươi quỷ dị u lượng tới mức không giống người, trên móng tay sắc nhọn thâm tím mang theo vết máu… Khuôn mặt Sơn thần trợn mắt đã bị bụi bặm nhiều năm làm cho nhìn không rõ, trong nháy mắt, gương mặt dữ tợn lại vờn quanh, đến ánh trăng thanh lãnh cũng mang theo vài phần sát khí âm trầm, hai bên đều phân không rõ là quỷ hay thần.

Bình Luận

Truyện Cùng Chuyên Mục

Open element in lightbox
am