Im lặng - Chương 4: Tội lỗi

Dũng và Bình lao xe nhanh về phía ngôi nhà, phanh lại và cả ba người lật đật xuống xe lao nhanh chen vào và xuyên qua đám đông. Căn nhà cấp bốn cũ kĩ chặt kín cả người, bên trong nhà có những tiếng khóc nấc và gào thét, dòng người hiếu kì xung quanh cứ mỗi lúc tràn vào trong nhà đông dần lên. Vào sâu hơn nữa nơi cuối căn nhà, nơi nhà vệ sinh có hai người đang mặc sắc phục cảnh sát đứng ngăn những người đến gần. Họ như cố tạo ra một vùng cấm xâm nhập nhỏ phía sau lưng mình. Cạnh đó phía dưới chân họ, hai ba người đàn bà đang nằm vật vã khóc lóc thảm thiết, cánh tay cứ dươn ra như cố chạm vào cái gì đó nhưng bị hai người cảnh sát cản lại. Dũng tiến vào gần hơn và cố nhìn xuyên qua những khe hở giữa những hai người cảnh sát thì hắn như chết lặng. Phía sau họ, một xác chết nam trần truồng và khuôn mặt rất trẻ nhưng đơ lại, mắt trợn ngược, miệng há hóc, tư thế nằm rất quái dị, chân như co quắp lại , tay dạn ra năm ngón và đưa dài ra phía trước... Hắn rùng mình khi có một cái không khí lạnh buốt vừa hắt qua người mình. Thoang thoảng một cái mùi tanh hôi và thối rửa. Không khí trong phòng như ảm đạm lạ thường. Bất chợt, có ánh sáng lóe lên phía sau hắn. Bình đang cầm chiếc máy ảnh kanon trên tay và bấm chụp lia lịa. Bình cố gắng rướn người qua hai người cảnh sát và cứ thế bấm máy, ánh sáng đèn flash của chiếc máy ảnh cứ liên hồi lóe lên rồi tắt. Hai người cảnh sát cố gắng đẩy Bình ra nhưng cũng không dám rời vị trí đang cố đứng.

Dũng định thần tiến tới và đưa thẻ công an của mình ra trước mặt hai người cảnh sát. Sau đó hắn quay lại nhìn mọi người và đưa cao chiếc thẻ công vụ của mình lên trên cao nhằm cho mọi người trông thấy. Sau đó hắn nói mạnh bạo :

- Tôi là công an điều tra của Tỉnh. Xin tất cả bà con, hãy nhanh chóng di chuyển ra ngoài để giữ nguyên vẹn hiện trường cho tiện công tác điều tra. Mọi hành động chống đối đều bị truy cứu trách nhiệm. – Hắn nghiêm nghị. Ánh mắt ánh lên sự cương quyết. Sau đó hắn nhìn một nhóm thanh niên đang lố nhố :

- Xin nhờ mấy anh giúp dùm, cố gắng đừng để ai vào bên trong này nữa...Xin mời bà con nhanh ra ngoài dùm – Hắn nghiêm nghị nhắc lại. Lúc này, trong đám đông cũng có vài người lớn tuổi mở lời khuyên mọi người ra ngoài. Trong tâm lí chung của đám thị dân hiền lành và chất phát này thì ngoài hiếu kì ra thì họ cũng chẳng muốn dính vào việc chính quyền, việc của công an làm gì. Chỉ tội rắc rối, phiền thân. Cho nên khi nghe Dũng xưng là công an Tỉnh thì họ cũng không muốn cà cưa. Đám đông bắt đầu tản mác ra ngoài sân. Nhưng sự hiếu kì không dứt, chốc chốc lại ngó vô nhà và xì xào bàn tán. Bên trong căn nhà lúc này còn lác đác vài người. Lúc này, Dũng ngồi xuống đưa tay dìu người đàn bà trạc tuổi mẹ mình , khuôn mặt bơ phờ, đôi mắt đỏ ngầu nước mắt cứ dàn dụa ,đang nằm vật vã khóc lóc và thều thào đứt quãng :

- Đừng bỏ...mẹ...Tân ơi! Hu hu hu . Tân ơi!...Con ơi...

- Xin cô bình tĩnh và bớt đau lòng – Hắn nghĩ đến hình ảnh của mẹ mình hôm em trai hắn chết và cảm thấy như đồng cảm với cảm giác lúc này của người đàn bà. Vài người gần đó đi tới đỡ người đàn bà và dìu tới chiếc giường gần đó. Có lẽ họ là người thân của gia đình, mắt ai cũng đỏ ngầu và sưng mọng. Khuôn mặt ánh lên vẻ sầu não đến nao lòng. Hắn kìm nén xúc động đang trào dâng và nhìn xung quanh một lượt... Bình đang đứng thẫn thờ nhìn vào đám người nơi mẹ Tân đang vật vã khóc lóc như lịm đi. Hắn không nói gì, quay qua nhìn bạn mình rồi nhìn hai người công an đang đứng đó. Một bầu không khí ngột ngạt đến khó chịu. Dũng liếc nhìn xác nạn nhân và chợt hỏi :

- Các anh là cán bộ của xã à?

- Vâng.Nghe tin có án mạng chúng tôi tới bảo vệ hiện trường và đã báo cho công an huyện, chắc họ đang trên đường tới đây– Một người công an viên trẻ trả lời.

- Đây là hiện trường nguyên vẹn chứ?

- Hình như không phải, khi chúng tôi tới nơi thì người nhà nạn nhân đã di chuyển nạn nhân từ trong nhà vệ sinh ra ngoài rồi. – Tiếng trả lời vang lên từ một người.

- Tư thế nạn nhân thì sao?

- Chúng tôi không rõ, khi tới chúng tôi đã thấy nạn nhân nằm đây và tư thế như thế này rồi.

Câu nói vừa dứt thì mọi người đều quay người về phía đầu cổng. Tiếng còi những chiếc xe công an đã hú còi từ xa vọng vào.

***

Trời chập choạng tối, ba người đang trên đường trở về nhà. Họ không nói gì suốt dọc đường về. Hai chiếc xe gắn máy cứ chạy chậm. Gần nhau. Mỗi người một suy nghĩ. Dũng liếc nhìn Bình.

Với khuôn mặt ánh lên vẻ đâm chiêu, Bình vẫn im lặng với ngổn ngang suy nghĩ đầy thắc mắc. Hắn không biết nên lý giải thế nào về nhiều thứ tại hiện trường. Hắn lại nhận thấy cái cảm giác ớn lạnh, cái không khí ảm đạm khi hắn bước vào hiện trường. Phải gần một phút sau khi nhìn thấy xác chết của Tân, hắn mới kịp chấn tỉnh. Vẻ mặt bàng hoàng lắng xuống, bản tính của một nhà báo trỗi dậy, hắn không nghĩ ngợi nhiều và cứ thế lôi chiếc máy ảnh trong chiếc túi mang theo và bấm máy. Hắn cũng chú ý lấy những góc nhìn rõ ràng và cần thiết nhất. Nói chung là hắn không bỏ sót một góc nhìn, một khoảng khắc nào quanh hiện trường. Việc nhận thấy xác chết của Tân chỉ làm cho hắn bang hoàng một chút. Tại vì hắn cũng đã tiếp xúc với cái chết của Lãnh và Hùng cho nên hắn cũng quen với những biểu hiện hay tư thế mà các nạn nhân này bức tử. Nó giống nhau đến khó tin. Và việc Tân chết là có trong dự đoán của hắn sau khi nghe câu chuyện về cuốn Nhật Kí Ma kia. Và hắn cũng chắc chắn rằng kết luận của cơ quan điều tra thì cũng sẽ như những cái chết khác thôi. Và điều cuối cùng là cái chết của Tân như là một minh chứng cho thấy bọn hắn đang đi đúng hướng. Câu chuyện về cuốn Nhật Kí Ma là có thật. Như vậy, kẻ mà Hắn và Dũng đang phải đối mặt là một hồn ma, đúng hơn là một con quỷ. Một thế lực không phải là phàm trần và cực kì nguy hiểm...Nghĩ vậy hắn bất chợt rùng mình lo sợ, nhưng điều đó cũng làm hắn phấn khích tột độ.

Bình cùng Dũng đưa Luân về tận cổng. Lúc này, họ mới nhận thấy vẻ mặt thắt sắt của luân. Khuôn mặt như vô hồn, ánh mắt đọng nhiều nỗi kinh hãi. Luân như một người bị bệnh nặng mất hết sinh khí, cứ đờ đẫn người ra. Có lẽ vì chứng kiến cái chết kinh khủng của bạn mình, nên hắn bị như vậy. Một nỗi sợ hãi vô hình đang ám ảnh và xâm chiếm lấy hắn. Luân chỉ quay lại nhìn hai người, im lặng rồi cứ bơ phờ và lững thững bước vào trong nhà. Sự im lặng đến ngột ngạt suốt dọc đường và cho đến tận bây giờ. Chẳng ai nói với ai lời nào. Ai cũng một nỗi lo sợ riêng đang xâm chiếm lấy mình.

- Giờ chúng ta làm sao? – Dũng hỏi và nhìn Bình. Khuôn mặt hắn hiện lên sự bất lực. hắn đau đớn vì cái chết của Tân. Hắn cũng đoán được nạn nhân sắp tới theo câu chuyện của Luân đã kể là Tân, nhưng...Hắn trách mình vì không sớm ngăn cản sự việc xảy ra. Hắn đang trách mình. Nhưng hắn cũng không chắc chắn có thể ngăn cản được sự việc xảy ra vì vậy hắn mới có cảm giác bất lực.

- Về nhà tôi rồi nói chuyện tiếp – Bình đề nghị và rồ ga cho xe ra đường.

Nhà Bình cũng gần đó. Đây là căn nhà chính thức của vợ chồng Bình. Nói như vậy vì Đặng lê – Vợ Bình là cán bộ Đoàn công tác ở huyện, còn Bình là một nhà báo công tác dưới tỉnh. Vì nơi làm việc của Bình cách xa nhà hơn bốn chục cây số nên Bình có thuê phòng ở dưới đó cho thuận lợi công việc. Còn một tuần hắn chỉ về thăm vợ con hai ba lần trên này.

Bình mời Dũng vào trong nhà. Căn nhà rộng rãi và thoáng mát. Vợ bình cũng đã đi làm về và đang lo bữa tối dưới bếp. thấy Bình về thì cô ra mở cửa và mở nụ cười mời Dũng vào trong nhà rồi đi nhanh xuống nhà dưới. Bên trong nhà, nơi phòng khách đặt bộ bàn ghế salon màu vàng nhạt nơi phòng khách với bộ ly bình uống trà ở trên. Bình mời Dũng ngồi xuống đó.

Trong nhà một bé gái xinh xắn chạy ra và ôm chầm lấy Bình. Đó là bé Thiên Ngân, con của Bình. Cô bé đã được năm tuổi, nhìn xinh xinh với hai bím tóc lắc lư, đôi mắt tròn to và khuôn mặt bầu bĩnh. Bình dang tay và ôm cô bé vào lòng mình. Hôn nhẹ lên đầu con bé và chỉ tay về phía Dũng và bảo :

- Chào chú đi con.

- Dạ..chào... chú ạ !- Con bé nhìn Dũng ánh mắt có vẻ nhác vì người lạ, lí nhí chào. Rồi quay lại quàng hai cánh tay nhỏ nhắn qua cổ ba mình. Bình ôm con vào lòng, tay vỗ vỗ nhẹ vào lưng con bé nâng niu. Lúc này, từ dưới nhà dưới Đặng Lê nhanh nhảu đem phích nước sôi lên, lấy trà, và pha vào chiếc bình sứ đặt trên bàn phòng khách. Đồng thời mở nụ cười thân thiện nhìn Dũng và nói :

- Anh Dũng ở lại ăn tối với vợ chồng tôi luôn nha, cũng sắp xong rồi.

- Thôi Lê. Tôi về liền à – Dũng nhã nhặn từ chối.

- Thôi cậu cứ ở lại dùng bữa cơm với vợ chồng tôi – Bình nhìn bạn mời, và quay lại vợ :

- Em dắt bé xuống nhà dưới luôn nha, anh với Dũng có chút việc cần bàn.

Đặng lê nhìn chồng vẻ hiểu chuyện rồi cáo từ Dũng, vươn tay đón lấy bé từ tay chồng và buông lời dỗ ngọt con bé vì nó cứ đòi ôm khư khư lấy Bình. Sau khi Đặng lê cùng bé Thiên Ngân đi xuống dưới rồi. Lúc này, Dũng mới lên tiếng :

- Tôi đã cố nhưng chẳng tìm thấy gì.

Bình biết Dũng đang nói đến cuốn Nhật Kí Ma. Rõ ràng hắn cũng ra sức tìm kiếm cuốn sổ đó trong nhà Tân nhưng không có gì.

Sau khi công an huyện lên hiện trường thì họ khoanh vùng thu thập chứng cứ và dữ liệu. Bình cũng ra sức lục lọi, dò hỏi nhưng chẳng tìm được gì. Theo như những gì nhân chứng và người nhà của Tân kể lại với cơ quan điều tra thí sáng sớm, bố của nạn nhân vào nhà vệ sinh thì không được. Cửa bị khóa trong. Gọi cũng không ai trả lời. Linh cảm có chuyện chẳng lành, người đàn ông đã phá cửa. Ông bàng hoàng khi thấy nạn nhân trong tư thế ngồi mặt như úp xuống bồn cậu, kiểu như người say rượu đi ói...

Bình tần ngần rồi hỏi một câu không ăn nhập chủ đề :

- Công an nghi ngờ chúng ta à?

- Ừ. Họ thắc mắc tại sao lúc đó chúng ta có mặt...kịp thời như vậy. Tôi đành phải nói là muốn gặp nạn nhân để tìm hỏi chút việc về Hùng vì chúng là bạn của nhau. Do cũng chỗ quen biết với tôi nên họ không truy xét nhiều. Với lại, sau khi mổ xét nghiệm pháp y, kết quả ban đầu cũng không có gì bất thường, nạn nhân chết do trúng gió thôi. Nhưng đợt này nghe nói, do trong tỉnh thời gian gần đây, xảy ra nhiều cái chết tương tự nên họ định gửi mẫu để Viện Khoa Học Hình Sự TW thẩm định dùm.- Dũng trả lời. Lúc này Bình có vẻ suy nghĩ đâm chiêu lắm, rồi hắn chậm rãi nói :

- Theo tôi nghĩ, cũng chẳng khả quan hơn đâu. Rồi tới đây với nhiều cái chết hơn... họ sẽ gán cho nó như là một đại dịch với một chuẩn virut mới. Họ sẽ dựa vào các biểu hiện bức tử giống nhau của các nạn nhân và đưa ra giả thuyết cũng như kết luận về một loại virut gây bệnh nguy hiểm nào đó và tất nhiên, chưa nghiên cứu ra và chưa có thuốc đặc trị.- khuôn mặt Bình hiện đầy lo lắng.

- Ý anh là còn nạn nhân tiếp theo à? – Dũng lo lắng tột độ.

- Anh nghĩ sẽ thoát khỏi chuyện này sao ? – Nói rồi, không đợi người đối diện trả lời. Hắn thò tay vào túi và lấy ra một cuốn sổ tay ghi chép và đưa cho Dũng.

Dũng nhận cuốn sổ tay từ Bình và chăm chú mở ra xem. Trong cuốn sổ nhỏ có những dòng ghi chép ngắn :

Nguyễn Đại Lãnh – 18 tuổi. Phang Rang. Nạn nhân đầu tiên.

Trần Thái Hùng – 18 tuổi. Tân Sơn. Chết cách Lãnh bảy ngày.

Phan Văn Lý – 20 tuổi. Phang Rang. Chết cách Hùng bốn ngày.

Ngô Bình Tân – 18 tuồi. Song Pha. Chết cách Lý một ngày.

Đặc điểm chết :Trước khi chết có uống bia hoặc rượu. bề ngoài: Trần truồng, căng cơ, mắt lồi, há mồm. Kết luận : Trúng gió.

Câu chuyện về Nhật Kí Ma : Lãnh, Hùng, Tân. Được phát hiện cách cái chết đầu tiên( Lãnh) là 14 ngày, tại hầm xe lửa cũ.

- Đó là tôi tóm tắt sơ lược. – Bình nhìn người đối diện rồi nói tiếp : Chúng ta thử phân tích thử xem sao. Thứ nhất, so với câu chuyện về cuốn Nhật kí thì ba nạn nhân trong câu chuyện gồm : Lãnh, Hùng, Tân đều đã chết. Vậy còn Lý thì có mối liên hệ gì ở đây? Tiếp theo, về thời gian, nhìn thì chẳng theo một thứ tự nào cả, các nạn nhân chết theo một trình tự thời gian càng ngắn dần nhưng không rõ là có quy luật như thế nào? Còn về biểu hiện về những cái chết, nếu các biểu hiện như : căng cơ, mắt trợn, há hóc mồm thì có thể lí giải là do sợ hãi. Vậy tại sao các nạn nhân đều phải trần truồng?

Thật ra những vấn đề này thì Dũng cũng đã suy nghĩ nhiều rồi. Ngoài mối liện hệ về câu chuyện Nhật kí Ma mà Luân đã kể thì hắn cũng muốn biết rõ tất cả những mối liên hệ như Bình đã nêu. Hắn suy nghĩ một chút rồi nói:

- Về việc nạn nhân đều không mặc gì khi bức tử. Tôi nhớ là chỉ có Hùng vẫn mặc chiếc quần sịp. Tôi không biết về cái chết của Lý thì sao?

- Theo thông tin từ đồng nghiệp của tôi thì cái chết của Lý gần như giống với Lãnh. Điều đó thật khó hiểu. – Bình trả lời nhưng không khỏi thắc mắc.

- Theo tôi có thể tạm thời giải thích về việc này là do các nạn nhân đều dùng bia hoặc rượu, với khí trời ở đây nóng nực nên tối các nạn nhân có thói quen ngủ không mặc gì nên...Trúng gió như kết luận của cơ quan điều tra. – Dũng nhận định.

- Cậu tin là trúng gió à? – Bình hỏi ngược lại.

- Đó là kết luận của cơ quan đều tra. Còn tôi luôn linh cảm đây là một vụ giết người hàng loạt vì tất cả những cái chết đều quá giống nhau về cách thức bức tử. –Dũng nói.

- Đúng. Đây là một vụ án giết người hàng loạt. Nhưng...không phải người bình thường làm được. Rồi đây, nếu chúng ta không tìm ra được sự thật thì ...Nó sẽ xảy ra như là một dịch bệnh. Sẽ có hàng loạt cái chết kinh khủng như vậy. – Bình nhấn mạnh. Khuôn mặt hắn ánh lên một chút thất sắt.

Dũng cũng biết, giờ đây hắn chẳng còn đường lùi nữa. Hắn luôn quan điểm và có ước muốn ngăn chặn cái ác nên hắn mới trở thành một chiến sĩ công an. Giờ đây khi cái ác đang tồn tại thì hắn không có quyền chạy trốn. Hắn phải ngăn chặn nếu như mọi chuyện giống như bạn hắn vừa nói. Nhưng hiện thời, từ khi vụ án bắt đầu cho đến nay thì những thông tin mà hắn có thì quá ít và không chắc chắn rõ ràng. Tình trạng của vụ án như không biết phải bắt đầu từ đâu cho hợp lí để rút ngắn thời gian. Thời gan bây giờ rất quan trọng với hắn. hắn có linh cảm như vậy...

- Ngày mai chúng ta phải trở lại nhà Tân.- Bình nói và kéo Dũng ra khỏi những suy tư.

- Ừ. Giờ chỉ còn chút hy vọng theo hướng đó. Nhưng anh nghĩ sao về thờ gian bức tử của các nạn nhân? – Dũng hỏi.

- Theo xác định thì các nạn nhân đều chết vào khoảng 11 giờ đến 1 giờ khuya. Đúng vào giờ thiêng – Giờ của ma quỷ. – Bình vội vàng nhận định.

- Không. Ý tôi là thời gian chết gữa các nạn nhân. Vì trong cuốn sổ Nhật Kí Ma đó , theo như câu chuyện của Luân thì có nhắc đến 3 ngày ? – Dũng nhấn mạnh lại câu hỏi.

- Đó là một bí ẩn mà chúng ta cần giải đáp. Vì vậy, chúng ta phải kiếm ra cuốn sổ đó càng sớm càng tốt. – Bình cương quyết.

- Vậy Lý liên quan gì đến chuyện này ?

- Tôi không rõ. Chính cậu ta cũng kể cho tôi về câu chuyện của cuốn nhật kí đó. Và cậu ta cũng chỉ nghe Lãnh kể lại. Cái chết của cậu ta để lại cho tôi nhiều hoài nghi nhất. Cậu ta chỉ là người biết về cuốn nhật kí chứ chưa thấy nó. Vậy mà cậu ta cũng chết, điều đó có nghĩa là...

- Là...Tôi, anh và Luân đang gặp nguy hiểm. – Dũng nói tiếp ý của bạn mình.

- Tôi nghĩ vậy. – Bình khẳng định lại.

Cả hai không nói gì nữa. Họ đang chạy theo suy nghĩ của mỗi người về những chuyện đã xảy ra. Họ linh cảm được những mối nguy hiểm đang vô hình ám ảnh mình.Mọi hành động như trở nên nặng nề hơn, ánh mắt của mỗi người ánh lên nỗi lo lắng. Không khí trong phòng trở nên trầm lặng và yên tĩnh đến lạ thường. Sự tĩnh mịch đến nỗi mà nghe cả tiếng côn trùng rít ngoài sân vọng vào, tiếng chén bát dưới nhà dưới vọng lên và lâu lâu lại nghe tiếng chó sủa xa xa vọng lại.

Bất chợt, cả hai nghe tiếng bước chân rất nhẹ từ nhà dưới vọng lên. Không ai nói với ai lời nào. Họ cố lấy lại sự bình tĩnh trên khuôn mặt mình và tỏ ra không có chuyện gì xảy ra. Họ biết Đặng lê đang đi lên trên nhà.

Dũng ở lại dùng cơm tối cùng với gia đình Bình vì không thể từ chố bởi sự niềm nở của bạn mình. Thật ra, sau đợt nói chuyện vừa rồi, hắn không còn tâm trí mà cơm nước nữa. Giờ đây trong hắn nhiều hoang mang. Cho nên hắn ăn nhưng cũng cho có lệ để khỏi phiền lòng chủ nhà.

Dũng nhìn Bình thì có vẻ khác. Bình hình như không có chút bận tâm nào, khuôn mặt tươi tỉnh. Chốc chốc lại hỏi han vợ, quan tâm bé Thiên Ngân về chuyện học, chuyện ăn uống... Dũng biết Bình chỉ tỏ ra như vậy. Giờ đây, bạn hắn cũng đang sầu não như hắn nhưng vì không muốn cho vợ biết về những chuyện kinh dị đã xảy ra. Điều đó không cần thiết và không tốt cho gia đình chút nào.

Bữa cơm tối diễn ra trong sự vui vẻ ngượng ngạo của hai người đàn ông. Họ bàn và nói về nhiều chuyện, từ xa xưa cho đến hiện tại về những người bạn thời Phổ Thông về gia đình và công việc của họ.

***

Dũng về tới nhà khoảng 8h. Ba mẹ hắn đang ngồi ở phòng khách và xem tivi. Thấy hắn về thì họ gọi hắn lại ngồi nói chuyện. hắn cũng chú ý nhận thấy sắt mặt mẹ mình có vẻ tốt hơn. Hắn thấy rất vui.

Ba mẹ hắn hỏi han mấy ngày nay hắn bận chuyện gì mà cứ thấy không có nhà. Hiện thời công việc ở nhà cũng đã tạm ổn nên hắn cứ trở lại cơ quan nếu như bận chuyện gấp.

Cuộc nói chuyện giữa ba con người trong căn nhà quen thuộc diễn ra ấm cúng và vui tươi. Tất cả họ như không muốn nhắc đến hoặc tránh né nhắc lại nỗi đau thương vừa trải qua trong gia đình mình cho dù trong lòng mỗi người đang rất nặng trĩu những suy tư.

Khoảng 9h hơn. Sau một hồi nói chuyện thân tình với ba mẹ. Dũng xin phép đi tắm rửa và đi ngủ. Hôm nay hắn đã rất mệt mỏi.

Hắn nằm dài trên giường nhưng không thể nào chợp mắt được. Đầu hắn cứ nghĩ về những hình ảnh của các nạn nhân. Nó cứ ám ảnh lấy hắn, rất rõ nét. Rồi hắn lại nghĩ về những thảo luận của hắn và Bình hồi nãy. Theo những diễn biến đã xảy ra thì đúng là hắn, Luân và Bình đang gặp nguy hiểm. Thật sự bản thân hắn cũng luôn linh cảm thấy điều này. Và hắn lại nghĩ về những hình ảnh của gia đình Bình. Sự đầm ấm, hạnh phúc hiện lên khuôn mặt Đặng Lê... Hắn chợt thấy lòng mình nao nao buồn và cô đơn quá. Chưa bao giờ như bây giờ hắn lại thèm khát có một mái ấm như thế. Nếu bây giờ mà hắn chết đi thì hắn thấy còn tiếc nuối cho bản thân quá. Thật khó tả. Nhưng hắn lại chợt buồn vì mỗi nỗi buâng khuâng khác. Nếu chuyện đó xảy ra...Cái chết của Bình...Thì Đặng Lê sẽ như thế nào, còn bé Thiên Ngân nữa. Giá như Bình đừng tham gia vào vụ này...Còn riêng hắn, giờ đây chỉ còn hắn là niềm an ủi cho ba mẹ mình và họ sẽ sụp đỗ nếu như có chuyện gì xảy ra với hắn...Hắn dao động vô cùng nhưng sự bất lực trong hắn lại rõ ràng hơn. Hắn biết chẳng còn đường thối lui cho chuyện này nữa. Hắn lại linh cảm chắc chắn như vậy vì cái chết của Lý như một bằng chứng cho sự việc. Với lại, hắn cũng không thể lơ làng để cái ác tiếp diễn được...Và cứ thế hắn vào trong giấc ngủ với bao sự mộng mị và mệt mỏi.

Điện thoại đổ chuông.

Dũng mở ríu hai con mắt. Và vùng dậy. Nhìn ra cửa số nắng có vẻ đã lên cao. Hắn nhìn nhanh lại chiếc điện thoại di động đang nằm ở đầu giường. Bình điện tới...Alo...Alo, cậu chưa dậy à ? Hơn bảy giờ rồi đó....Ừ , tôi vừa dậy....Cậu nhanh xuống nhà tôi nha. Có chuyện này hay lắm. Nhanh đi ông tướng....Ừ Ừ...Nói rồi Dũng cúp máy.

Nhà không còn ai hết. Hình như ba mẹ hắn đã đi làm, chắc thấy hắn ngủ nên cũng không đánh thức làm gì. Hắn đi ra bi nước rửa mặt, đánh răng. Trở lại nhà bếp thì thấy chiếc lồng đậy trên bàn. Hắn mở ra thì thấy đồ ăn và cơm. Chắc mẹ hắn đã nấu. Hắn ăn xong, thay đồ, và lấy xe rời khỏi nhà.

Bình ra mở cổng đón Dũng vào trong nhà. Từ nhà Dũng xuống nhà Bình chỉ mất có chục phút chạy xe. Nhà chỉ còn mỗi Bình. Vợ hắn đã đi làm và bé Thiên Ngân đã đi học. Dũng vừa ngồi xuống ghế nơi phòng khách thì hắn liền quay chiếc laptop trước mặt mình qua phía Dũng và nói:

- Cậu xem đi.

Dũng nhìn vào màn hình chiếc latop trước mặt. Một bức hình. Hắn nhìn kĩ hơn thì nhận ra đây là một bức hình chụp ở nhà Tân. Nơi chiếc giường với người mẹ của Tân và những người trong gia đình Tân.

Bỗng nhiên hắn trố mắt ra, miệng như há hóc không thốt nên lời. Bên góc phải bức ảnh hình như có một bóng hình mờ mờ, trăng trắng, trông như một đám khí đục. Hắn cố căng mắt nhìn thật kĩ vào góc ảnh. Đám khí trắng nhìn na ná như một dáng dấp của con người. Một người phụ nữ. Với khuôn mặt như lất phất nhưng dễ hình dung. Hắn không giấu nỗi kinh ngạc nhìn Bình rồi lại nhìn vào lại màn hình latop.

- Đó là một con ma. Chỉ duy nhất một bức ảnh này là có. Dáng dấp như một người phụ nữ đang hướng ra cửa nhưng khuôn mặt quay lại nhìn vào ống kính, cái nhìn...Ánh mắt nó...Như căm phẫn...– Bình nói với một vẻ mặt thất sắt.

- Chuyện này...- Dũng lưỡng lự, nhìn kĩ vào bức ảnh. Bức ảnh cho thấy, bóng mờ đục giống hình một người con gái đang đi ra cửa, nhưng mặt lại quay nhìn vào ống kính. Ánh mắt nó thật sự rất đáng sợ.Nó thật sự không rõ ràng nhưng cũng đủ làm hoang mang...Một luồng khí lạnh đang xâm chiếm lấy Dũng. Sống lưng hắn lạnh toát.

- Cậu thử zoom bức ảnh to lên đi, ngay vào chỗ bóng ma đó.- Bình đề nghị và cũng nhận ra sự thất sắt trên khuôn mặt của bạn mình.

Dũng không nghĩ ngợi nhiều, đưa tay nhấp chuột để zoom bức ảnh to hơn, vào đúng chỗ cái đám khí đùng đục đó. Hắn chưa kịp nhận ra điều gì thì đã nghe tiếng nói của Bình:

- Cậu nhìn vào chỗ bên hông, ngay chỗ cánh tay cái bóng ma ấy. Có thấy gì không ?

Dũng căng mắt chăm chú nhìn thật kĩ, mặt đưa lại gần màn hình latop vào chỗ mà bạn hắn vừa nhắc. Hắn nhận thấy nơi cánh tay, bên hông cái bóng mờ đục ấy, hình như có cầm một vật gì đó, trông như một thứ có cạnh.

- Hình như có cầm một cái gì đó.- Dũng nhận xét, trong khi mắt vẫn đang dán vào màn hình.

- Cậu nghĩ nó là cái gì? – Câu hỏi của Bình vang lên.

- Không thấy rõ lắm! – Dũng trả lời.

- Theo tôi...Đó là cuốn Nhật Kí. – Bình nhận định.

Dũng ngước lên nhìn người đối diện vẻ sửng sốt. Sau đó nhanh chóng nhìn lại màn hình chiếc latop. Đúng là trên tay cái bóng mờ này có cầm một vật gì đó có cạnh và giống..một cuốn sổ. Nhận định của Bình không phải là không có lý. Dũng cảm thấy hoang mang quá. Không ngờ, cho dù hắn đang theo vụ án này với khả năng là đối diện với ma quỷ; nhưng thật tình hắn không chắc chắn điều đó cho lắm . Giờ đây, Bình lại chụp được một bức ảnh ma kinh dị như thế này.

Đầu óc Dũng cứ thế lan man nhớ về cái cảm giác một luồng hơi lạnh hắt qua người mình lúc ở nhà Tân và cả cái không khí nặng nề àm đảm với cái mùi xác thối rữa nữa. Hắn bất chợt tái mặt đi vì nghĩ đến những cái chết của các nạn nhân tương tự luôn có bóng ma này tồn tại. Hắn cảm thấy lí trí như bị lung lây thực sự, từ trước tới giờ hắn cứ đưa ra lý thuyết này nọ chứ không ngờ lại thấy hình ảnh con ma như thế này. Nó thực tế quá nên làm tái mặt cho bất kì ai trông thấy. Hắn mới chợt nhận ra, từ trước tới giờ chưa có ai dạy hắn phải làm gì khi đối diện với một kẻ sát nhân là hồn ma bóng quỷ?

- Giờ chúng ta phải đi thôi.- Bình đứng dậy nhìn người đối diện và nói.

- Đi đâu ? – Dũng không biết sao mình lại hỏi câu hỏi ngu ngơ như vậy.

- Đi bắt con ma. – Bình cố hài hước và cười ngượng. Nhưng lúc này có lẽ điều này không ăn nhập cho lắm.

Bình thu xếp đồ đạc lại. Định dắt chiếc xe trong nhà ra thì Dũng đề nghị cứ đi chung xe. Sau đó, hai người rời khỏi căn nhà.

Dũng đèo Bình hướng về Song Pha. Trên đường đi, họ không nói với nhau nhiều, mỗi người đang lý giải các tình tiết theo suy nghĩ của mình. Những gì mà họ đang có trong tay về vụ án thật sự rất ít. Nhưng với bức ảnh ma mà Bình đã chụp được thì đủ làm cho họ chắc chắn về phương hướng của vụ án cũng như tạm thời thấy được dung nhan của kẻ sát nhân. Dù gì khi biết về nhau thì cuộc chiến cũng sẽ công bằng hơn chút.

Bắt đầu từ hôm Tân chết. Bầu trời vùng này có vẻ u ám hẳn ra. Sáng sớm mới nắng chút xíu thì lại âm u. Có lẽ cơn hạn hán sắp dứt nhường chỗ cho những cơn mưa đầu mùa ào ạt. Hay bầu khí này như muốn ám hiệu về những ngày tiếp theo sẽ nhiều sóng gió? Gần tới con đường rẽ vào nhà Tân. Bình đề nghị Dũng cứ chạy thẳng lên trên gần đèo. Dũng không hiểu bạn đang có kế hoạch gì nhưng cũng cho xe chạy thẳng theo quốc lộ và không rẽ vào nhà Tân. Nhưng không khỏi thắc mắc:

- Chúng ta đi đâu?

- Đường hầm xe lửa cũ. – Câu trả lời gắn gọn vọng lại từ sau lưng Dũng.

Lúc này, Dũng bắt đầu lờ mờ nhận ra được những suy nghĩ và kế hoạch của Bình. Hướng tới đèo là hướng đến căn hầm xe lửa cũ. Hắn cũng đã từng có suy nghĩ là sẽ tìm hiểu căn hầm xe lửa cũ trong câu chuyện của em trai Hắn. Với lại, hắn biết Bình cũng linh cảm căn hầm này là căn nguyên của mọi việc. Tất nhiên là trong đó tồn tại nhiều bí ẩn. Và bọn hắn cũng đã lục lọi khắp nhà Tân rồi nhưng có thấy cuốn nhật kí nào đâu, nếu quay lại đó chắc cũng chẳng có gì. Chi bằng sao không đánh thẳng vào gốc rễ của sự việc; muốn bắt cọp thì phải vào hang cọp; và hang cọp đó là căn hầm ma ám đó.

Tới chân đèo. Hai bên mặt đường, có nhiều quán cơm, quán phở để phục vụ những xe tới đây nghỉ để lấy sức trước khi vượt đèo. Dũng xi nhan tấp xe vào lề đường, và cho xe vào hẳn một quán nước giải khát bên đường. Họ kéo chiếc ghế nhựa ngồi. Chiếc quán cốc nhỏ chỉ có ba chiếc bàn nhựa, lúc này vắng khách. Thấy khách vào, nữ chủ quán mới trạc hơn ba mươi niềm nở :

- Hai anh uống gì?

- Cho hai ly café đen.

Người đàn bà cười và nhanh chóng tới chiếc quầy tạm bợ nhỏ, cạnh đó có đặt một chiếc máy xay nước mía và vài buồng dừa xanh. Quán nằm dưới một bóng cây bàng lớn. Nhìn đi nhìn lại, Bình và Dũng hiện thời là khách hàng duy nhất trong quán. Họ nhìn nhau không nói gì. Dũng lấy một điếu thuốc trong túi và đưa mời Bình. Hắn cũng châm một điếu. Lúc này hắn mới để ý cái túi mà Bình mang theo. Cái túi với quai đeo và có vẻ gồ gề. Biết bạn là một nhà báo thường thì đi đâu cũng lỉnh kỉnh máy móc này nọ, nhưng hắn vẫn không khỏi thắc mắc:

- Đi đâu anh cũng đem theo nó à?

Bình nhìn theo ánh mắt của người đối diện thì hiểu ý nên vui vẻ trả lời:

- Ừ. Nghề nghiệp mà. Chỉ có máy ảnh và lặt vặt vài thứ thôi. Tôi cũng đã tính trước nên có đem theo hai cây đèn pin lớn.

Người đàn bà bưng đồ ra. Nhìn hai người khách vẻ tò mò rồi bắt chuyện:

- Hai anh đi Đà Lạt à?

- Không. Chúng tôi tới đây có chút chuyện. ..À. Không biết căn hầm xe lửa cũ nằm đâu vậy chị ? – Dũng trả lời và hỏi ngược lại. Sau câu hỏi, họ chăm chú đợi câu trả lời từ người đàn bà. Lúc này, người chủ quán trẻ không vội trả lời mà kéo ghế và ngồi xuống bàn. Vẻ mặt thoáng chút lo lắng:

- Các anh không phải dân vùng này phải không ? Đừng nói là hai anh định lên đó hả ?

- Không được hả chị? – Bình thắc mắc.

- Được thì được. Nhưng...trên đó có... ma. – Người đàn bà thì thầm với vẻ mặt chút sợ hãi.

- Chị đã thấy à? – Bình hỏi ngược lại.

- Không. Nhiều người nói thế. – Người đàn bà đính chính.

- Ôi dào. Chắc họ chỉ hù dọa nhau thôi, chứ chắc gì ma với cỏ. – Bình cố tỏ vẻ không tin vào chuyện ma.

- Không anh à. Dạo mươi năm trở lại đây, nhiều người hay lên đó chơi, nghe nói họ đều gặp ma. Sau mấy năm trở lại đây rất ít người đến đó. Người ta còn không dám đi ngang qua nó nữa kia. Nghe nói lâu lâu nhiều người đi làm rẫy, khi ngang qua đó thì nghe từ trong hầm phát ra những tiếng hét, tiếng khóc rất kinh hãi và não nề. – Người đàn bà nói với sắt mặt biến đổi.

- Nhưng chúng tôi chỉ muốn lên đó để chụp vài bức ảnh thôi. – Dũng chợt nói.

- Tùy các anh thôi. Có chuyện gì thì đừng trách tôi. - Người đàn bà nói và đưa cánh tay ra hiệu chỉ dẫn : - Các anh cứ đi theo con đường cái thêm khoảng một cây số, ngay lưng chừng chân đèo. Sau đó rẽ vào một đường mòn bên tay trái. Chạy chừng năm trăm thước nữa thì phải đi bộ, chứ xe không thể đi được nữa. Rồi các anh cứ thế đi theo con đường mòn nhỏ chắc sẽ tới.

- Chắc là tới, nghĩa là sao chị ? – Dũng lại thắc mắc bởi câu nói khó hiểu của người chủ quán.

- Thì lâu quá chẳng ai dám lên đó, sợ không còn con đường mòn nào. Với lại biết đâu mấy con ma đó, nó không cho mấy anh lên đó thì sao. – Người đàn bà nói một câu nghe như đùa, nhưng tuyệt nhiên khuôn mặt không có chút gì là đùa giỡn cả.

Ngồi một lúc, hai người đứng dậy tính tiền và cám ơn người chủ quán rồi lên xe rời khỏi đó. Họ cứ theo chỉ dẫn của bà chủ quán mà chạy. Chạy được khoảng một cây số, đúng là bên trái có một con đường nhỏ. Dũng xi nhan và cho xe tấp qua bên con đường đó. Ngay đầu con đường, có một căn nhà. Bình đề nghị nên gửi xe lại ngôi nhà này để tránh bị trộm viếng xe cũng như chắc căn hầm cũng không còn xa.

Họ cứ đi theo con đường mòn, ban đầu thì con đường còn rộng chút đỉnh nhưng càng đi thì con đường càng thu hẹp. Cỏ mọc hai bên đường cứ mỗi lúc lại rậm và cao hơn. Cỏ lút đầu người, họ không thấy con đường nào nữa. hai người cố dò dẫm và nối gót tiến lên phía lưng chừng dốc. Họ cố gắng trèo lên một mỏm đá cao để xác định. Từ xa xa, cách khoảng năm trăm thước hướng lên trên dãy núi, chệch về bên trái có một vùng đá và có dấu hiệu giống như hang động. Họ xác định đó là căn hầm cần tìm và cứ thế lội đám cỏ, rồi cứ băng băng tiến tới.

Trước mặt căn hằm bị che lấp nhiều, nhưng vẫn rộ ra cửa hầm đủ lớn cho người đi vào. Bình liền lấy trong chiếc túi xách ra hai chiếc đèn pin và đưa một chiếc cho Dũng cầm. Đồng thời hắn cũng lôi chiếc máy ảnh ra đeo vào cổ. Sau đó họ ra hiệu tiến vào bên trong căn hầm tâm tối và lạnh lẽo.

Căn hầm quả là tối. Tuy với hai chiếc đèn pin nhưng có vẻ như trong căn hầm vẫn khó nhìn rõ mọi vật được. Cái không khí lạnh lẽo và ẩm ướt cứ làm nổi da gà. Trong hầm có những làn khói mờ mờ như cố tình che mắt người đi. Không khí cứ như đi vào một khu nghĩa địa vào giữa đêm khuya. Họ cứ nhìn nhau và tiếp bước vào bên trong. Tiếng giày của họ đạp lên những lớp đất đá rồi vang thành tiếng lộp cộp rồi vọng ngược trở lại từ các bức tường hầm, tạo nên cái âm thanh khó chịu. Lúc này Dũng chợt hỏi Bình :

- Chúng ta tìm gì trong này?

- Cuốn nhật kí. – Bình đáp.

- Chẳng phải bọn nhỏ đã lấy nó ra từ đây rồi sao? – Dũng thắc mắc.

- Tôi có linh cảm...Nó đã được...đặt lại đây. – Bình lấp lửng đáp khẽ.

- Cái gì? Ai làm điều đó chứ? – Dũng không giấu được sự khó hiểu.

- Theo cậu nghĩ ai có thể làm điều đó? – Bình nói vẻ hàm ý.

Dũng đã lờ mờ hiểu được ý của Bình. Hắn biết bạn hắn là một tay nhà báo giỏi suy luận và rất nhạy bén. Ý của Bình có thể là hắn đang nghĩ chính con ma kia đã lấy cuốn nhật kí từ nhà Tân và trở lại đây. Hắn cứ xâu chuỗi lại các dữ liệu trong đầu thì hắn nhận thấy bất chợt không khí trong căn hầm có vẻ lạnh lẽo hơn. Có cái không khí gì có vẻ như đậm đặc và khó chịu lắm. Bỗng hắn nghe Bình thốt lên : " Đây rồi ".

Hắn theo quán tính nhìn vào ánh sáng nơi đèn pin cùa Bình rọi vào, hai chiếc đèn pin tập trung vào một chỗ. Hắn bất chợt rùng mình và lạnh toát. Phía đầu ánh sáng nơi hai chiếc đèn pin, một tảng đá lớn và...Trên đó có một vật...Là một cuốn sổ.

Ánh đèn flash lóe lên rồi tắt ngắm. Bình đã bấm máy chụp. Nhưng sau một lần lóe đèn đó, chiếc máy ảnh tự nhiên dở chứng...không hoạt động nữa. Rõ ràng là pin của nó đầy mà. Sao có chuyện hư giữa chừng như vậy. Bình lấy tay đập đập vài cái vào chiếc máy ảnh vì cho rằng chắc nó bị chạm thứ gì. Nhưng vô ích, chiếc máy ảnh vẫn không hoạt động.

Dũng tiến tới bên tảng đá định giơ tay lấy cuốn sổ trên tảng đá thì bất chợt có một bàn tay đặt mạnh lên vai hắn. Hắn khựng lại và quay ra sau...Là Bình.

Bình ra hiệu cho Dũng dừng lại. Sau đó hắn lôi trong chiếc túi mang theo ra một cái khăn và tiến lại gần tảng đá, tủ lên quyển sổ rùi lấy quyển số bỏ vào trong chiếc túi rồi ra hiệu cho Dũng rời khỏi căn hầm âm u này.

Hai người chạy như ma đuổi từ trong căn hầm âm u và nặng nề âm khí. Họ nhanh chóng di chuyển xuống chỗ gửi xe và lấy xe rời khỏi đó. Suốt chặng đường họ không nói với nhau nhiều. Mỗi người chạy theo mỗi suy nghĩ và sự hồi hộp cũng như lo lắng tăng cao.

Họ cho xe chạy về nhà Bình. Trong nhà hình như có người. Lúc này, cổng nhà không khóa. Bên trong nhà thấp thoáng bóng người. Dũng cho xe vào bên trong sân, rồi cùng Bình vào trong nhà.

Hôm nay, đang làm ở cơ quan thì Đặng Lê thấy mệt mỏi trong người nên đã xin nghỉ. Và trở vể nhà, Cũng vừa về thì cô đã thấy tiếng xe máy ngoài sân vọng vào. Bình và Dũng vẻ mặt hớt hải chạy vào, nhìn thấy cô thì Bình đã vội hỏi:

- Hôm nay em không đi làm à ?

- Có. Nhưng em thấy trong người mệt nên xin nghỉ ngày hôm nay. – Đặng Lê đáp.

- Vậy à. Vậy em cứ nghĩ ngơi đi.

Đặng Lê, thấy trong lòng hơi hụt hẫng. Bình hôm nay có vẻ như không quan tâm nhiều đến cô, dù biết là cô đang bệnh. Cô có ý hờn dỗi chồng mình vì đã thờ ơ với sức khỏe của mình. Thường ngày, Bình có bao giờ như vậy đâu. Bình là một người chồng biết lo lắng cho vợ con. Cô yêu anh bởi vì chồng cô là một người biết quan tâm người khác và rất tinh tế. Hôm nay, Bình đã thay đổi. Chỉ hỏi cô vài câu rồi lại lao vào nói chuyện gì đó với Dũng, có vẻ gì đó mờ ám khó hiểu lắm... Nghĩ vậy, cô nhìn chồng rồi lẳng lặng đi vào phòng ngủ và nằm xuống giường.

Bên ngoài phòng khách, Dũng và Bình cùng chăm chú vào cuốn sách. Đúng là bìa quyển sách loang lổ những vết đỏ như máu người. Quái lạ là nó nhìn rất tươi và còn...thoang thoảng cái mùi khó chịu, vừa tanh vừa thối, nhưng không nồng. hai người nhìn quyển sách sổ đặt trên bàn rồi lại nhìn nhau.

- Giờ chúng ta phải làm sao. – Dũng cất tiếng.

- Làm gì nữa. Phải nghiên cứu cái này. Nó là mấu chốt của vụ việc - Bình đáp vội.

Nói vậy rồi hai người cúi đầu chăm chú mở từng trang trong cuốn sổ và đọc nhẩm. Cảm giác trong hai người có chút lo lắng và sợ sệt. Nhưng sự việc đã tới nước này thì sự tò mò lại kích thích họ tột cùng.

" Hãy dừng lại khi chưa quá muộn ! Các người đang xâm phạm vào một điều riêng tư không được cho phép , những sự dại dột thì chỉ chuốc lấy sự nghiệt ngã mà thôi ! "

Trang đầu tiên chỉ có vài dòng như vậy.Một nét chữ rất đẹp, đúng như nhận định của bọn nhóc, chắc nó là một nét chữ con gái. Nó như một lời hăm dọa được ghi bằng thứ mực đỏ, loại mực gì mà đến giờ vẫn không phai mà còn đỏ tươi đến phát rùng mình. Một lời hăm dọa gây kích thích nhiều hơn nỗi sợ hãi.

" Đã quá muộn để dừng lại, các ngươi hãy nghe cho kĩ đây ,bất kì một khi dừng lại giữa chừng khi đọc cuốn sổ này thì các ngươi sẽ nhận lấy hậu quả khôn lường ! "

Trang thứ hai cũng chỉ vài dòng ngắn gọn. Hai người có chút rùng mình lo sợ vì đã chứng kiến những vụ việc xảy ra với các nạn nhân. Nhưng có lẽ đã quá trễ rồi, họ bắt đầu đọc ngấu ngiến những trang tiếp theo trong cuốn nhật kí quái dị này.

"Từ khi bắt đầu biết suy nghĩ đến giờ, tôi mới nhận ra thực sự sao tôi không được gặp ba ở nhà thường xuyên, lâu lâu mới thấy ba tới, nhưng không ở nhà được lâu. Mẹ chỉ cười bảo ba phải đi công tác. Nhà thì to lắm, rông lắm nhưng sao cô đơn và trống trãi quá"

"Mẹ lại khóc nữa. Tôi thường bắt gặp bà khóc một mình, từ lúc còn nhỏ. Hỏi thì bà không chịu nói gì cả. Nhưng tôi biết chắc là mẹ đang rất nhớ ba. Vì chính tôi cũng rất muốn được gặp ba nhiều hơn. Tôi biết mẹ đang rất cô đơn, và tôi cũng vậy."

" Hôm nay, tôi hỏi mẹ về chuyện tình yêu giữa ba và mẹ. Mẹ có vẻ không vui, bà né tránh và đánh lãng sang chuyện khác. Không biết tại sao vậy ? mẹ lại kễ những chuyện lúc tôi còn nhỏ cho tôi nghe. Chán chết. Mà ngại nhất là mẹ nói đến sự dậy thì của con gái và những thứ tình cảm với các bạn nam... Tôi năm nay đã học lớp 9 rồi mà."

" Ba về. Tôi vui lắm và mẹ cũng vui nữa. Mẹ đã di chợ và tự nấu nhiều món ăn ngon. Ba hỏi han tôi nhiều chuyện và khen tôi càng lớn càng đẹp giống mẹ...Tôi đã có một giấc ngủ ngon với những giấc mơ nhẹ nhàng. Sáng dậy, đã không thấy ba nữa. Ba lại đi công tác, lúc nào cũng vậy. Tôi muốn khóc quá."

"Tôi hận họ. Vì sao tất cả lại đối xử với tôi như vậy."

" Họ chửi rủa mẹ con tôi và lao vào đánh đập mẹ và cả tôi nữa. Những người đàn bà rất hung tợn. Nếu không có công an tới thì có lẽ chúng tôi sẽ chết. Mẹ phải nhập viện, tôi phải đi khâu vết thương. Sao bọn họ lại ác độc với mẹ con tôi như vậy?"

"Rất nhiều người cứ chụp ảnh mẹ con tôi. Ánh đèn flash cứ sáng liên hồi. Mẹ vẫn im lặng không nói gì. Tôi biết mẹ đang chịu đựng gì đó. Tôi hỏi thì mẹ cứ khóc rồi tôi cứ thế khóc theo."

"Họ cứ chỉ chỏ bàn tán về chúng tôi. Lúc nào, ánh đèn flash cũng chực sẵn xung quanh chúng tôi. Chúng tôi được lên các mặt báo. Toàn những lời lẽ không tốt đẹp về mẹ tôi. Tôi như phát điên xé tan nát tờ báo và ôm mẹ khóc."

"Mẹ bán nhà. Chúng tôi sẽ chuyển đi. Không rõ đi đâu nhưng mẹ nói rời khỏi vùng đất này. Tôi muốn gặp ba. Mẹ nói rằng ba sẽ không tới đâu. Ba đã bỏ rơi mẹ con chúng tôi sao? "

" Chúng tôi đi trong đêm. Như chạy trốn khỏi nơi thị phi này. Xe khách chạy trong đêm, tôi thiếp đi trong mệt mỏi. Sáng sớm mở mắt ra đã thấy xe tới một miền đất lạ. Ở đây nhìn thanh bình và yên tĩnh. "

"Căn nhà mẹ tôi mua lại, sau trong làng. Có một khu vườn trái cây rộng . Ở đây rất xanh mát lại gần núi. Mẹ tôi trồng rau sau vườn và bỏ mối ngoài chợ nhỏ. Tôi bắt đầu đi học lại. Nhưng chúng tôi có một cuộc sống khép kín và ít ra ngoài nếu không có chuyện gì cần thiết."

"Có nhiều người đàn ông hay lân la tới nhà tôi. Mẹ tôi cố gắng tránh mặt họ. Những người đàn ông này có lẽ vì si mê sắc đẹp của mẹ tôi. Mẹ tôi thật sự rất đẹp cho dù bà đã 35 tuổi. Tôi không thích những người đàn ông này."

" Cũng đã một thời gian, chúng tôi sống tại nơi ở mới. Mẹ con tôi vẫn không muốn hòa nhập với bên ngoài nhiều. Tôi đến lớp nhưng chẳng có một người bạn thân nào cả. Tôi không thích. Còn mẹ tôi, có vẻ bà đã bớt đau buồn. Nụ cười của mẹ đã trở lại trên môi. Lúc này, tôi thấy mẹ đẹp hơn bao giờ hết.".

" Vùng đất yên bình này, có thể là nơi trú ẩn tốt nhất cho mẹ con tôi không?".

" Tôi đau khổ quá ! Tại sao mẹ lại rời xa tôi chứ. Bọn người man rợ và ác độc. Tôi thề sẽ không tha cho chúng...Tôi sẽ tận tay giết chết hết lũ người này...Mẹ ơi! Sao con gái mẹ lại tủi nhục và khốn khổ thế này...Người đàn ông đó...Sao mẹ lại bỏ con lúc này...".

Trang cuối cùng, tờ giấy bị rách ngang. Không biết là rách hay ai đã xé đi? Nửa trang giấy chỉ còn nham nhở với những từ đỏ rói:

" Các ngươi đã biết quá nhiều. Tất cả đều sẽ chết ! Cái chết đau đớn nhất sẽ tìm đến các ngươi ! Trong vòng 3 ngày nếu..." .

Đọc xong một lượt cuốn sổ. Dù đã chăm chú đọc từng từ nhưng cả Bình và Dũng chưa hiểu hết được nội dung mà cuốn nhật kí đề cập là gì. Đúng là một cuốn nhật kí mơ hồ và khó hiểu. Trong cuốn nhật kí chỉ có 18 trang, mỗi trang lại chỉ có một vài câu ngắn gọn. Không ngày, tháng, năm gì hết. Không chú thích, không rõ ràng. Tất cả như được viết lên theo cảm xúc của chủ nhân nó. Không theo một trật tự, tuyến tính gì. Một cuốn nhật kí hết sức quái dị.

Bình và Dũng cứ lật đi, lật lại cuốn sổ trên tay và đọc nhiều lần, cố suy ngẫm và ngấu ngiến từng từ một.

Mỗi lần đọc cuốn sổ là trong lòng họ lại bùng lên một cảm giác khó tả. Nó bồng bềnh, mơ hồ như dội vào đầu óc họ những hình ảnh của những nhân vật trong cuốn sổ. Không thật rõ ràng, những hình ảnh như chấp nối theo cảm xúc của từng trang nhật kí. Họ thấy một ngôi nhà to, rộng nhưng trống trải, trong đó có tiếng nói của hai người phụ nữ...Một người đàn ông lớn tuổi đầu hói, bụng phệ, dáng đi chiễm chệ...Tiếng cười nói...Tiếng la hét, tiếng quát tháo, tiếng khóc, rên rỉ mỗi lúc một dồn dập và gần hơn. Càng về những trang cuối, cảm xúc dồn dập hơn, mãnh liệt hơn...Sự căm phẫn, khuôn mặt tái xanh, đôi mắt đỏ lừ như lửa, những bóng người ngả ngiêng kêu thét và tiếng cười quái dị...

Chợt choàng tỉnh khi trang cuối cuốn sổ khép lại. Trên khuôn mặt hai người đàn ông lấm tấm mồ hôi hột. Bình và Dũng như trải qua cơn ác mộng. Đôi mắt thất thần, mệt mỏi. Họ cứ ngồi nhìn nhau mặc cho cái không khí im lặng tràn ngập khắp căn phòng.

Sự im lặng kéo dài rất lâu trong căn phòng. Cả Bình và Dũng với khuôn mặt tái nhợt vì những cảm xúc và những hình ảnh họ vừa trải qua. Cảm giác lo lắng tăng cao. Một lúc sau, Bình chợt lên tiếng, phá nát sự im lặng ghê rợn trong căn phòng :

- Cậu cũng có cảm giác đó chứ?

- Ừ. – Mặt Dũng còn lấm tấm mồ hôi. Hắn đưa tay lâu mồ hôi trên mặt và nói:

- Anh có hiểu nội dung cuốn sổ này không?

- Không. Không có dữ liệu gì hết. Những dòng viết quá ngắn và thật sự khó hiểu. – Bình nhận xét.

- Ừ. Thật sự ...Tôi không biết nói sao.- Dũng đáp.

- Chúng ta không thể ngồi đây chờ chết được. – Bình thì thào và khuôn mặt không giấu nỗi sợ hãi.

- Chúng ta biết làm gì với chuyện này ? – Dũng lo lắng.

- Chỉ còn cách phá giải lời nguyền. – Bình đưa ý kiến.

- Nhưng...Câu cuối cùng lại không trọn vẹn. Tôi nghĩ trang cuối cùng trong cuốn sổ này là cách để phá giải lời nguyền kinh khủng này. Giờ chẳng biết làm sao nữa? – Dũng nhận định.

- Quái quỷ thật! Không biết kẻ nào lại ác ý như vậy chứ ?- Bình tỏ vẻ bực dọc khi nghĩ có người đã cố tình xé đi cách phá giải lời nguyền ma quái.

- Vậy là hết cách rồi sao? – Dũng hỏi trong tuyệt vọng.

Không gian trong phòng lại trở nên im lặng. Hai người đàn ông biết họ đang đứng trước một thử thách nguy hiểm. Và trong lúc này, sự yếu đuối và nhục chí sẽ giết chết họ nhanh hơn. Họ không muốn chết. Và họ phải làm gì để phá giải sự việc hóc búa nguy hiểm này?

***

Bình đã đề nghị Dũng cứ để lại cuốn sổ nhà hắn. Hắn muốn nghiên cứu thêm cuốn sổ này để mong tìm chút manh mối. Chẳng lẽ trong cuốn sổ này chẳng có chút manh mối nào thật sao?

Trời đã về chiều. Trời có vẻ nặng nề và ảm đạm, nhưng mưa thì vẫn chưa trút được. bầu không khí không có ánh nắng mặt trời trở nên u ám. Một vùng trời với những đám mây mờ đục.

Bình lại lôi cuốn nhật kí ra và lật từng trang đọc. Hắn chăm chú đọc từng từ, bên cạnh một cuốn sổ tay nhỏ luôn sẵn cây viết để tiện ghi lại những điểm nghi vấn.

Hơn chục lần đọc đi đọc lại cuốn sổ. Những lúc hắn nhập tâm vào cuốn sổ là những lúc ấy những hình ảnh, cảm xúc lại chập chờn trong đầu hắn. Vẫn chẳng có gì tiến triển. Chỉ có một vài giả thuyết lóe lên trong đầu hắn. Nhưng thật sự chẳng có gì rõ ràng và chắc chắn cả. Hắn đứng dậy, gác quyển sổ vào kệ sách. Sau đó, hắn quơ tay lấy cái túi và dắt chiếc xe máy ra sân. Nổ máy và rời khỏi nhà.

Hắn tới một tiệm sửa máy ảnh nhỏ trong thị trấn. Hồi sáng đi vào căn hầm mới chụp được có mỗi tấm thì tự dưng máy ảnh dở chứng. Hắn nghĩ là có thể lấy được nhiều hình ảnh thú vị trong căn hầm xe lửa, ai ngờ. Chiếc máy ảnh chỉ bị cháy bóng đèn flash. Chuyện này làm hắn rất khó hiểu. Thường thì những bóng đèn flash của máy ảnh rất khó bị hư hỏng. Hắn chỉ nghĩ chắc tại sui quá nên nó mới dở chứng lúc cần thiết như vậy.

Bình về nhà lúc trời cũng chập choạng tối. Vừa vào nhà thì vợ hắn đã hối thúc tắm rửa rồi ăn cơm.

Hắn cho xe vào trong nhà. Cất chiếc túi và lấy đồ vào nhà tắm. khi tắm ra thì đồ ăn đã bày biện trên bàn. Bé Thiên Ngân chạy đến bên bố và nũng nịu đòi hắn bế. Hắn bế con và tiến về chiếc bàn ăn, nơi vợ hắn đang xới cơm ra chén.

Điện thoại đổ chuông.

Bình đặt vội bé Thiên Ngân xuống ghế và lật đặt tiến tới nơi chiếc di động đang đổ chuông inh ỏi, số của Dũng điện tới...Alo...Alo, Bình hả, anh mở ti vi lên nhanh đi, bên đài địa phương đó. Nhanh đi...Bình chỉ ừ ừ, rồi cúp máy đi lên phòng khách, nơi đặt chiếc ti vi và mở kênh địa phương. Ti vi đang phát tin tức:

Mới đây, theo hội chẩn của trung tâm y tế trung ương cùng với viện nghiên cứu bệnh truyền nhiễm nhiệt đới đã đưa ra cảnh báo về một bệnh dịch mới với virut gây bệnh nguy hiểm. Đã có vài trường hợp tử vong trong tỉnh ta. Hiện nay, vẫn chưa có nghiên cứu cụ thể về loại virut gây ra dịch bệnh này, cũng như chưa có các giải pháp phòng ngừa cụ thể. Nếu ai có các biểu hiện như căng cơ, khó thở, thì nên đưa tới trung tâm y tế gần nhất...

Như vậy là những nhận định của Bình đã đúng. Họ đã gán cho các cái chết giống nhau cho một loại dịch bệnh mới xuất hiện. Hắn đã dự đoán điều này nên không có gì bất ngờ.

Hắn đưa tay tắt ti vi và quay lại thì... giật mình vì thấy vợ mình đang đứng đằng sau. Chưa kịp định thần thì đã nghe tiếng hỏi :

- Anh và Dũng có chuyện gì à? Tin tức vừa rồi có liên quan đến cuốn sổ kia không ?

- Em nói cuốn sổ nào? – Bình tái mặt và hỏi giật lại.

- Cuốn sổ mà anh và Dũng đã lém la lém lút...

- Em đã đọc nó? – Bình hỏi khi vợ chưa kịp nói hết câu.

- Vâng. – Đặng Lê trả lời lí nhí vì thấy sắt mặt của chồng tái đi.

Bình như rụng rời tay chân khi nghe vợ trả lời. Lúc này đây hắn muốn vung tay tát cho người đàn bà một cái nảy đơm đớm vì cái tội dám tự ý xem đồ của hắn lung tung và quan trọng là việc đó hết sức nguy hiểm, hắn không muốn kéo vợ con vào vòng xoáy ma ám này. Nhưng, hắn kịp kìm chế lại.

Hắn chỉ biết giơ hai tay vuốt mặt vò đầu mình. Hắn trách mình vì sao bất cẩn trong vấn đề này quá. Hắn có linh cảm sẽ không an toàn cho bất cứ ai đọc cuốn nhật kí đó. Xem ra không kịp nữa rồi. Vợ hắn đã đọc cuốn nhật kí đó đồng nghĩa với nguy hiểm đang vây lấy gia đình hắn.

Còn Đặng Lê khi thấy thái độ chồng căng thấy và mặt nhợt nhạt đi. Cô biết chồng mình đang tức giận vì sự tự tiện của mình nên lẳng lặng đi xuống nhà bếp, nơi bàn ăn vì không muốn trở thành cái gai trong mắt Bình lúc này.

Bữa cơm hôm đó, Bình không nuốt nổi miếng nào. Trong hắn là những sự lo lắng, bất an đến tột cùng . Hắn không muốn những điều nguy hiểm xảy ra cho vợ con. Hắn thấy trách bản thân mình quá vì sự thiếu thận trọng chết người. Và nguyên tối hôm đó, hầu như hắn không chợp mắt được chút nào.Trời gần sáng, có lẽ do mệt mỏi quá nên hắn thiếp đi lúc nào không hay.

Một bàn tay lạnh ngắt đặt lên mặt hắn vuốt nhẹ. Hắn mở mắt ra nhìn quanh thì thấy đầu giường vợ hắn đang ngồi đó, im lặng không nói gì. Tư thế ngồi quay mặt vào tường. Mái tóc dài, đen tuyền. Người không mặc gì, hoàn toàn trần truồng, làn da trăng trắng thấp thoáng hắt lại trong ánh sáng nhợt nhạt của buổi sớm. Hắn chỉ thấy mái tóc buông dài trên chiếc lưng với làn da trắng bệt. Hắn ngờ ngợ vì tóc vợ mình sao hôm nay dài và đen, trong khi mới hôm qua vợ hắn với mái tóc uốn quăng gợn sóng và ngắn?

Hắn kêu, nhưng người phụ nữ vẫn ngồi bất động. Suốt ruột quá , hắn chồm người dậy, lấy tay đặt lên vai sau lưng người phụ nữ. Chưa kịp kéo người phụ nữ quay mặt lại thì Hắn rùng mình rút tay theo phản xạ. Hắn tưởng như mình vừa chạm vào một cục đá lạnh. Vừa lúc đó, người đàn bà quay mặt lại. Hắn há hóc mồm, trước mắt hắn một khuôn mặt xanh xao, hóc hác như da bọc xương và hai đốm đỏ rực từ đôi mắt làm hắn hét lên...

Hắn choàng thức giấc. Mồ hôi dầm dề ướt hết bộ đồ đang mặc. Thì ra là một cơn ác mộng. Một cơn ác mộng kinh khủng. Hắn nhìn quanh thì chỉ thấy trên giường còn mỗi mình. Hắn lồm cồm bò ngồi dậy. Giấc mơ vừa rồi quá kinh hãi. Hắn cho rằng tại mình suy nghĩ quá nhiều nên mới có một giấc mộng hãi hùng như vậy.

Mới sáu giờ sáng. Chắc Đặng Lê chở bé Thiên Ngân đi nhà trẻ và sẵn mua đồ ăn sáng về. Hắn rời khỏi phòng ngủ vào nhà vệ sinh, tắm rửa và súc miệng.

Hắn lôi chiếc máy ảnh ra, truyền dữ liệu qua chiếc latop. Hôm qua giờ nhiều chuyện phải nghĩ quá nên hắn chưa kiểm tra thử hôm qua có chụp được thứ gì không. Hắn trố mắt nhìn bức ảnh. Hôm qua không phải không chụp được gì. Trong căn hầm , sau cái lóe sáng đầu tiên thì đèn flash của máy ảnh mới hư. Nhìn bức ảnh, hắn lại nhớ đến giấc mộng quái dị hồi sáng sớm. Hắn hơi tái mặt đi. Đang chăm chú nghiên cứu bức ảnh đắc giá thì ngoài sân có tiếng xe máyquen thuộc.

Đặng Lê bước vào nhà với túi thức ăn. Thấy Bình đang ngồi bên chiếc latop, cô xách chiếc túi thức ăn tới đặt trên bàn ngay cạnh đó rồi đi xuống nhà bếp. Sau khi lên lại cùng với hai cái tô, vừa mở đồ ăn bỏ vào tô, vừa nhìn chồng và lên tiếng :

- Anh ăn sáng nè.

- Ừ. Để đó cho anh. – Bình ngước nhìn vợ rồi đáp.

- À ! – Đặng Lê chợt kêu lên

- Chuyện gì vậy em? – Bình thắc mắc.

- Hồi nãy ra chợ mua đồ, em nghe người ta bàn tán về một án mạng nào đó. Nghe nói bị dịch bệnh gì gì đó?

- Ở đâu? – Nghe đến án mạng là một phản xạ tự nhiên của một nhà báo như Bình. Nhưng nghe chết vì dịch bệnh trong lúc này thì sắc mặt hắn trở nên tím tái.

***

Hôm qua, sau khi cùng Bình khám phá ra cuốn nhật kí quái quỷ kia thì Dũng không khỏi hoang mang. Em trai hắn mất đã được tám ngày rồi. Mọi chuyện thật không thể ngờ. Những án mạng do ma quỷ làm. Hắn cố gắng suy luận các tình tiết của những cái chết sao cho có thể giải thích hợp lí nhất. Nhưng xem ra, chưa thể giải thích rõ ràng được. Điều nan giải hiện tại là phải tìm cho ra được những bí ẩn đang ẩn chứa trong cuốn nhật kí ma ám kia.

Trong tám năm làm công an, chưa bao giờ một vụ án nào mà gây nhiều lo lắng và cả sợ hãi cho hắn như vậy. Ban đầu hắn nghĩ là sẽ bắt kẻ sát nhân phải đền tội nhưng xem ra bây giờ hắn chỉ mong ngăn chặn được sự việc đừng kéo dài là tốt rồi. Nhưng những gì mà hắn và Bình đang nắm trong tay chưa thật sự nên biết phải làm gì.

Điện thoại đổ chuông.

Dòng suy nghĩ bị cắt đứt. Dũng quơ tay lấy chiếc di động. Cuộc gọi tới của Bình...Alo...Alo, Dũng hả? Cậu biết tin gì chưa?...Tin gì?...Tân chết rồi...

Sau khi nhận được hung tin từ Bình. Dũng đã tức tốc tới nhà Tân. Tại đây hắn gặp Bình. Vẫn cái không khí ấy, vẫn cách chết ấy...Nó như một cái khuôn định sẵn. Cách thức chết của Tân trở nên "quen thuộc" đối với hai người. Và việc Tân chết cũng chỉ có chút bất ngờ. Giờ đây trong Bình và Dũng tồn tại một nỗi lo sợ chưa từng thấy. Không còn gì nữa, cái chết tiếp theo sẽ là Bình và Dũng.

Nỗi lo sợ như chìm ngập Dũng và Bình. Nhìn những người có mặt tại hiện trường, ngoài sự hiếu kì thì trên mặt ai cũng hiện lên nỗi sợ hãi. Nỗi sợ hãi về một trận đại dịch khắp vùng đất này? Họ sợ những dự đoán trong bản tin hôm qua trên tivi đưa. Đại dịch bệnh chưa có thuốc chữa . Sẽ có nhiều cái chết nữa. Vùng đất này sẽ trở thành vùng đất chết chóc sao?

Bình đứng tần ngần người ra một lúc rồi đề nghị Dũng về nhà mình. Hai người rồ ga rời xe khỏi nhà Tân. Vọng sau lưng là tiếng khóc than não nề từ ngôi nhà phát ra đều đặn.

Hai người cho xe vào sân nhà Bình. Họ không nói với nhau lời nào và cứ thế kéo ghế ngồi trong phòng khách. Sự im lặng tràn ngập khắp căn phòng như nhà hoang. Đặng Lê đã đi làm. Hai người ngồi im lặng và cứ thế trong đầu cứ suy nghĩ về những cái chết, nỗi sợ hại đang len lỏi trong người mỗi người. Cho dù không sợ ma quỷ đi chăng nữa nhưng ai mà không sợ chết. Và cái chết của Tân như một dự báo rằng nếu bản thân họ không làm gì thì kết cục cũng như vậy thôi.

- Anh có tìm ra điều gì bất thường trong cuốn nhật kí không? – Dũng chợt hỏi.

- Chẳng có gì cả.- Bình ngán ngẩm đáp.

Họ lại không nói gì. Một lúc sau Bình lên tiếng :

- Tôi cho anh xem cái này – Nói rồi Bình đứng dậy vào phòng làm việc lấy ra chiếc latop và mở lên. Sau một vài thao tác với con chuột rồi hắn quay màn hình latop qua người đối diện.

- Đây là gì chứ? – Dũng thắc mắc

- Thêm một bức ảnh ma nữa, chụp hôm qua trong căn hầm xe lửa. – Bình thì thào.

- Máy ảnh anh bị hư mà?

- Đây là tấm chụp đầu tiên. – Bình giải thích. Ánh mắt đơ lại.

Dũng chăm chú nhìn cặn kẽ vào bức ảnh. Trong bức ảnh một hòn đá đen to đùng, đó là tảng đá trong căn hầm. Bức ảnh còn cho thấy rõ bên trái tảng đá có một bóng người mờ đục, nhìn như làn sương mờ mờ nhưng vẫn hình dung được dáng người với mái tóc dài và xõa xuống, cơ thể như trong suốt. Đang đứng nhìn trực diện vào ống kính. Khuôn mặt không rõ ràng lắm nhưng ánh mắt có vẻ xếch ngược lên nhìn chăm chăm vào ống kính. Một ánh mắt không mấy thiện cảm. Lại một bức ảnh ma đầy quái dị. Lần này, bức ảnh hiện rõ ràng là một hồn ma nữ

- Giờ chúng ta phải tới một nơi. – Bình chợt đề nghị, ánh mắt lóe sáng.

- Đi đâu? – Dũng hỏi.

- Dọc đường tôi sẽ nói.

Sau đó hai người dọn dẹp đồ đạc lại và cùng đèo nhau trên một chiếc xe rời khỏi căn nhà.

- Giờ anh nói đi. Chúng ta đi đâu đây? – Dũng đặt lại vấn đề. Bình ngồi sau xe im lặng một chút rồi chợt nói một câu có vẻ như không ăn nhập:

- Vợ tôi đã đọc cuốn nhật kí đó.

- Anh nói sao? – Như sợ nghe nhầm câu nói của bạn. Dũng thắng xe lại và quay lại ngơ người hỏi lại :

- Đặng Lê đã đọc cuốn nhật kí đó. – Dũng hỏi lại.

- Ừ. Sau khi đọc lại cuốn nhật kí đó vào buổi chiều , tôi đặt nó lên giá sách và ra tiệm sửa máy ảnh. Cô ấy tò mò vì thấy hai chúng ta cứ cắm cúi đọc quyển sổ đó nên...

Nói tới đó, Bình chợt im lặng. Dũng ngớ người ra chút xíu rồi lại cho xe tiếp tục chạy. Không ngờ sự việc lại phức tạp như thế này. Bây giờ sự nguy hiểm không chỉ rình rập đối với Bình và Dũng mà giờ đây nó còn đối với Đặng Lê. Hắn biết giờ này tâm trạng của Bình đau buồn và lo lắng đến nhường nào.

- Vậy giờ chúng ta đi đâu ? – Dũng đặt lại vấn đề.

- Tối hôm qua, sau khi đọc cuốn sổ đó và coi bản tin thời sự. Cô ấy cứ hỏi và tôi đã kể cho cô ấy nghe hết tất cả. Thế là cô ấy mách nước tôi xuống Tháp Chàm gặp một ông thầy pháp. Thật ra tôi đã từng nghĩ sẽ gặp ông ta. Sẵn vợ tôi nói nên hôm nay tôi quyết định chúng ta sẽ gặp ông ấy.

- Cậu tin vào mấy ông thầy pháp và mấy vụ mê tín như thế này à? - Dũng truy xét.

- Mê tín? Ừ đúng, công an các cậu không được phép tin vào mấy chuyện vớ vẩn như thế này. Nhưng có nhiều điều khoa học chưa đụng chạm tới được đâu. Mê tín chỉ là một số đối tượng lợi dụng niềm tin, tín ngưỡng mà dụ dỗ con người. Nhưng cũng có những thứ rất huyền bí và chưa giải thích được như : Xem tướng số, tử vi, cầu cơ..vân..vân..- Bình nói một tràng, biện luận lại câu nói của Dũng.

- Nhưng cậu biết gì về ông pháp sư mà chúng ta sẽ gặp ? – Dũng vặn lại.

- Có biết. Ông này nổi tiếng lắm đấy. Có giai đoạn báo chí cũng nói đến tài nghệ của ông ta nhiều. Ông ta như một nhà ngoại cảm có năng lực đặc biệt. Ông này lấy bằng Tiến sĩ ngành Thần học bên nước ngoài về, không làm cho bất kì tổ chức hay tôn giáo nào và về nhà lập bàn thờ để...giúp người. Hàng ngày có hàng trăm người tìm đến nhà ông ta để nhờ vả đủ chuyện về thế giới tâm linh. – Bình nói.

Trong suốt dọc đừơng hơn ba mươi lăm cây số từ Tân Sơn xuống Tháp Chàm, hai người cứ nói đến chuyện thầy pháp. Và trong lòng họ cũng mong, ông thầy pháp này sẽ giúp họ qua được ải này.

Bình hướng dẫn Dũng rẽ vào một con đường, rồi chạy sâu hút vào tận những con đường đất, cách xa khu dân cư.

Trước mắt hai người, trong khoảng sân rộng phía trước một ngôi nhà cấp bốn nhỏ với lớp nước vôi đã cũ kĩ có tới hàng trăm chiếc xe gắn máy và có trên năm chiếc xe con đang đậu lổn chổn xung quanh căn nhà. Và kèm theo đó là hàng trăm con người, leo lắt với những ánh mắt chờ đợi hướng vào trong căn nhà. Phía trước nhà có một ụ nhan ngói nghi ngút rất lớn, xung quanh nó là những cây nhan đỏ lửa hừng hực như một ụ lửa nhen nhún cháy. Phía dưới ụ nhan lớn đó là nhiều những dĩa trái cây đủ loại và hàng tá những hộp bánh túi kẹo nằm ngổn ngang thành đống. Xung quanh đó là một đám đông, hai tay chấp lại, ở giữa hai bàn tay áp sát những cây nhan đỏ lửa với làn khói nghi ngút cứ vái vái lạy lạy lia lịa.

- Đông như thế này thì biết khi nào mới đến lượt chúng ta ? – Dũng không giấu sự sốt ruột vì đoàn người mỗi ngày một đông.

Bình chỉ tay về hướng cánh cửa gỗ chỗ căn nhà và nói :

- Ông thầy này có những quy tắc riêng : Đúng chín giờ sáng mỗi ngày, ông ta mới mở cửa nhà ra. Mọi người đến đây không phân biệt đến trước hay sau. Cứ thế ông ta sẽ đứng trên hiên nhà nhìn vào đám đông và đưa tay chỉ ai thì người đó sẽ vào nhà gặp ông ta.Ngoài ra, không ai được tự ý vào trong ngôi nhà khi chưa có sự cho phép. Mỗi ngày ông ta chỉ gặp đúng mười ba người, không hơn không kém.

- Đúng là quái lạ. – Dũng thốt lên. Và rồi lại thắc mắc :

- Chính quyền làm sao có thể cho phép ông ta hành nghề bói toán này chứ?

- Ông ta không bói toán mà là một nhà ngoại cảm nổi tiếng và tri thức. Với lại, những người ông ta đã giúp đỡ, không bao giờ ông ta lấy tiền hay yêu cầu vật chất. Ông ấy cũng nổi tiếng là một nhà ngoại cảm có công tìm được nhiều mộ liệt sĩ chính xác nhất. Về phần chính quyền...có lẽ, họ ngại nếu " đụng " vào một người như ông ta... Cậu không biết thành phần chuộng các dịch vụ bói toán nhất chính là cán bộ công nhân viên chức nhà nước à?

Nghe Bình lí giải mọi chuyện quá rành rọt, Dũng chỉ im lặng và nhìn vào cánh cửa gỗ nơi căn nhà. Bình cũng nhìn theo và nhiều con mắt cũng đang nhìn theo. Cánh cửa mở ra, bước từ trong ra là một người đàn ông dáng dấp mảnh khảnh, trạc chừng trên năm chục tuổi. Ông ta khoát chiếc áo dạng như áo tu của phật, đứng trước hiên và đưa mắt nhìn khắp lượt đám người dưới sân. Ánh mắt ấy đi đến đâu thì không khí nơi ấy như nén lại đến ngột ngạt, có cảm giác như ngừng thở, tim dừng đập khi ánh mắt lướt qua.

Sau hai lượt lướt mắt của ông thầy pháp thì không biết sao ánh mắt của ông ta dừng hẳn vào nơi Bình và Dũng đang đứng.

Bình và Dũng bước qua ngạch cửa và vào trong căn nhà. Bên trong căn nhà khác hẳn bên ngoài, không có bất cứ một bộ bàn ghế nào, tuy là căn phòng không rộng rãi lắm nhưng bên trong nhà rất thoáng mát và dễ chịu. Không như Bình và Dũng tưởng tượng, bên trong không có cảnh nhang khói nghi ngút như bên ngoài kia. Chính diện căn phòng chỉ có một bàn thờ nhỏ với một di ảnh đã cũ kĩ, lư hương còn ba cây nhang đang đỏ lửa. Dưới góc tường thì có một bàn thờ ông địa vẫn sáng đèn.

- Các anh đừng thắc mắc. Người Việt chúng ta từ xa xưa trong nhà chỉ có bàn thờ tổ tiên thôi.

Bình và Dũng giật mình vì không ngờ những suy nghĩ của mình lại bị bắt quả tang. Chưa kịp nói gì, thì lại nghe tiếng nói của người đàn ông chậm rãi nhưng sức vang lớn :

- Người Việt ta truyền thống thờ phật, thờ trời thì lên chùa, nhà thờ; Thờ thần thánh thì ra đình và đền; cúng ma quỷ thì lập am, miếu. Nói chung, những cái đó không được đặt trong nhà. Chỉ có bàn thờ tổ tiên là đặt thờ trong nhà thôi... Giờ có lẽ khác nhiều rồi.

Nói xong người đàn ông cười nhạt. Bình và Dũng đang đứng tần ngần chú ý từng lời ông nói. Ông vừa nói vừa rót trà ra hai ly sứ nhỏ và mời hai người ngồi bệt xuống nhà.

Cái cách mà người đàn ông tiếp Bình và Dũng như sự tiếp khách bình thường. Sự giản dị và dễ gần, không mang màu sắc huyền bí hay ma thuật. Dũng thật sự bất ngờ với cách làm việc của ông thầy pháp này. Mọi sự khác xa với những hình ảnh các ông thầy pháp phải mặc đồ tế, nhảy nhót,nhang khói rồi phán...Như những gì trên phim ảnh vẫn chiếu. Trước mắt hắn, người đàn ông với phong thái ung dung tự tại, đúng như một người chủ nhà tiếp những vị khách ghé thăm.

- Thưa thầy, chúng tôi có rắc rối...- Bình nhìn người đàn ông và vô vấn đề, trên tay vừa xoay xoay ly nước chưa uống.

Người đàn ông ra hiệu, rồi nhỏ nhẹ nhưng thâm úy:

- Người ta gặp tôi là vì mọi rắc rối. Tôi biết các anh có rắc rối. ..Từ đường của các anh lu mờ, ánh mắt lo lắng và sợ hãi. Tâm trí hoang mang... Quỷ dữ đang bao quanh các anh.

Ánh mắt người đàn ông toát lên ánh dương đầy uy lực:

- Các anh đang nguy hiểm. Thế lực đang đeo đuổi các anh là thế lực của bóng tối xa xăm. Ai đã đánh thức quỷ dữ thì quỷ dữ sẽ lấy linh hồn kẻ ấy.

Nghe thầy pháp phán. Cả Dũng và Bình đều bất ngờ và trên đó nữa là nỗi sợ hãi trào dâng :

- Xin thầy giúp chúng tôi. – Bình van nài.

- Ta không có quyền trên kẻ này. Vì chúng không thuộc về ta. Cuộc chiến của các anh, các anh hãy cố gắng. – Người đàn ông nói.

- Xin thầy. – Ánh mắt Bình van nài.

- Tôi chỉ có thể giúp các anh gặp mặt kẻ cần gặp, ngoài ra các anh phải tự lo liệu...Nhiều người đang trông đợi sự cố gắng của các anh. – Người đàn ông nói.

Nói rồi người đàn ông đứng dậy đi xuống nhà dưới. Lúc này, Dũng mới nhớ lại từng lời nói của ông thầy pháp. Hắn thật sự bị cuốn hút và chút nể sợ ông thầy pháp này. Bởi sự thâm ý trong những lời ông nói. Ông ta không cần nghe bọn hắn kể , nhưng lại có những lời phán như biết rõ mọi chuyện. Quả là cao tay. Hắn thầm nghĩ trong khi nỗi sợ len lỏi lòng mình.

Người đàn ông từ dưới nhà đi lên. Trên tay cầm theo một miếng ván gỗ hình chữ nhật; tay kia thì cầm một lư hương. Sau đó đặt xuống trước mặt Dũng và Bình. Lúc này, Dũng mới thấy tấm ván gỗ này có màu nâu xám xịt, trên đó có nhiều chữ cái, con số và có các chữ lớn gồm : "THẦN" – "THÁNH" – "MA" – "QUỶ" – "CÓ" – "KHÔNG" và "THĂNG". Dũng ngước nhìn Bình thì chỉ nghe Bình thì thào hai từ : " Cầu cơ ". Thì ra đây là thuật cầu cơ mà Bình từng nhắc tới. Dũng cũng chỉ nghe nói giờ mới tận mắt chứng kiến và sẽ được tham gia ngay bây giờ.

Sau đó, người đàn ông tới bàn thờ lấy ba cây nhang. Rồi ông ta quay lại mới nói :

- Chúng ta sẽ dùng đến thuật cầu cơ để nói chuyện với "người" đang theo các anh. Kẻ đó hiện thời đang có ở đây. Nhưng các anh sẽ không bao giờ thấy được.

Cả Bình và Dũng nghe thầy pháp nói thì theo phản xạ quay người tìm kẻ mà thầy pháp nói. Nhưng trong căn phòng lúc này chỉ có đúng ba người. Ông thầy pháp lại tiếp tục nói và đưa tay chỉ dẫn :

- Như thế này, các anh hãy đặt hờ ngón tay lên đồng xu này. Nhớ là hờ thôi, không được mạnh quá. Khi cơ nhập thì hãy cứ đưa tay theo đồng xu chạy. Hãy hỏi những gì cần hỏi. Tuyệt đối, không được nghĩ câu trả lời trong đầu. Chỉ nên nhớ những câu trả lời và không được nói ra. Không được rút tay giữa chừng sẽ rắc rối đấy. Giờ tôi nói thẳng, kẻ mà các anh cần gặp cực kì nguy hiểm. Các anh vẫn muốn biết kẻ đó chứ?

Người đàn ông nhìn hai vị khách và nhận được những cái gật đầu chấp nhận từ họ. Sau đó, ông ta ngồi lại tư thế như ngồi thiền. Đốt lửa ba cây nhang, đưa qua đưa lại trước bàn cơ ( tấm ván gỗ có chữ và số ) và yêu cầu Bình với Dũng cùng đặt hờ ngón tay lên đồng xu đặt ngay góc của bàn cơ.

Sau đó, ông ta bắt đầu lim dim mắt. Tay vẫn đưa qua đưa lại cây nhang nhả khói dập dờn và miệng thì lẩm nhẩm đọc lời khấn:

"Hồn nào ở chốn non bồng

Qua đây hồn cũng vui lòng ghé chơi

Dầu hồn dạo khắp mọi nơi

Ghé đây đàm đạo chuyện đời trần gian

Cảnh tiên hạc nội mây ngàn

Làm cho hồn cũng ngỡ ngàng kém vui

Cảnh tiên xa lạ bùi ngùi

Sao bằng cảnh tục hồn vui với người

Đờn ca múa hát vui cười

Trà thơm bánh ngọt trái tươi đãi hồn

Hồn ơi hãy ghé qua đây

Tâm tình trăng gió nước mây với hồn

Gió to sóng cả dập dờn

Hồn đi lẻ bóng hoàng hôn một mình

Qua đây bè bạn thêm xinh

Ghé đây bè bạn kết tình âm dương

Hồn dầu ở mấy đường cách trở

Nghe lời cầu xin chớ đắn đo

Mấy lời tâm sự nhỏ to

Hồn ai qua đó thấu cho tấm lòng

Hoặc hồn ở bể sông ngọn suối

Hoặc hồn chơi bụi chuối cành đa

Hoặc hồn nương bóng chiều tà

Hoặc hồn lẩn quất la đà mây xanh

Hoặc hồn ở đầu gành cuối bãi

Hoặc hồn dầm mưa dãi gió mãi

Hoặc hồn vấn vít với ai

Hoặc hồn phiêu lãng lạc loài đâu đâu

Hoặc hồn ở dưới hồ sâu

Hoặc hồn lơ lửng bên cầu gió đưa

Hoặc hồn bị gió mưa dồn dập

Hồn lạnh lùng tràn ngập cô đơn

Hồn ghé lại nguồn cơn cạn tỏ

Hồn đừng ngại đường xa bóng nhỏ

Hồn cùng ta mở ngỏ treo lời

Hồn về ẻo lả chơi vơi

Cùng ta tâm sự chuyện đời muôn năm."

Vừa dứt lời khấn. Dũng và Bình tái mặt đi vì đồng xu như có một ma lực nào đó làm nó rung lên và kéo ba ngón tay trên đó chạy một vòng khắp bàn cơ và dừng lại vị trí ban đầu. Lúc này Dũng cảm nhận được nơi đồng xu có một lực hút nhẹ vào ngón tay mình. Hắn chưa kịp hoàn hồn thì nghe thầy pháp hỏi to :

- Ngươi là ai?

- Q – U – Y ( quỷ ). – Đồng xu trên bàn cơ chạy vào các chữ cái trên bàn cơ. Cả ba người chợt rùng mình lại. cầu cơ gặp quỷ là điều nguy hiểm nhất. Nhưng vì đoán trước sự nguy hiểm này nên cuộc chơi vẫn tiếp tục. Ánh mắt của thầy pháp liếc nhìn hai người đối diên như ra hiệu hãy tiếp tục.

- Tên khi còn sống là gì ? – Bình hỏi.

- T – Ư – N – G – O – C – L – A – N ( Tư Ngọc Lan ). – Cơ chạy.

- Nam hay nữ? – Bình hỏi.

- N – Ư ( Nữ ). – Cơ chạy.

- Khi chết bao nhiêu tuổi?

- 3 – 6 ( 36 tuổi ). – Cơ chạy.

- Nguyên nhân chết ? – Bình lại hỏi.

- B – I – G –I – E – T ( Bị giết ). – Cơ chạy.

Cả ba khuôn mặt biến sắc. Chẳng lẽ kẻ này bị giết chết oan khuất nên không siêu thoát và ở lại dương trần hại người. Bình tò mò :

- Ai giết?

- L – U – K – H –O – N – N – A – N ( Lũ khốn nạn ) – Cơ chạy.

- Cái gì ? – Bình thốt lên, hỏi giật lại. Cơ vẫn không nhúc nhích. Lúc này Dũng lên tiếng:

- Chết lâu chưa ?

- 1 – 0 – N – A – M ( 10 năm). – Cơ chạy.

- Chết ở đâu ? – Dũng hỏi tiếp.

- S – O – N –G – P – H – A ( Song Pha ). – Cơ chạy.

- Quyển nhật kí quái quỷ kia là của ngươi ? – Dũng không nấn ná nữa, hắn hỏi thẳng vào vấn đề.

- I – M – L – A- N –G ( Im lặng ). – Cơ chạy.

- Ngươi đã giết mấy đứa nhỏ ? – Dũng dồn dập.

- I – M – L – A – N- G ( Im lặng). – Cơ chạy.

- Điều đó có nghĩa gì chứ ? – Bình không khỏi thắc mắc với câu trả lời của cơ. Nhưng cơ không trả lời câu hỏi của Bình. Dũng vẫn không bỏ cuộc, hắn tiếp tục chấp vấn hồn quỷ:

- Lời nguyền là gì? Làm sao phá giải nó?

- I – M – L – A- N –G ( Im lặng ). – Cơ chạy.

- Làm sao để ngươi buông tha tất cả ? – Dũng lại hỏi.

- I – M – L – A- N –G ( Im lặng ). – Cơ chạy.

Thật sự Bình và Dũng cảm thấy khó chịu với cách trả lời này của hồn quỷ. Nó làm họ không biết phải làm như thế nào? Bình không chần chừ nữa, hắn hỏi thẳng:

- Thời gian của chúng tôi còn bao lâu ?

- 3 – N –G –A –Y ( 3 ngày). – Cơ chạy.

- Tính từ khi nào? – Dũng sốt ruột.

- I – M – L – A- N –G ( Im lặng ). – Cơ chạy.

- Làm ơn cho chúng tôi biết phải làm sao để chấm dứt chuyện này? – Dũng xuống nước, vì hắn biết cho dù có căng cỡ nào đi nữa thì cũng không làm được gì hồn quỷ kia.

- I – M – L – A- N –G ( Im lặng ). – Cơ chạy.

- Rốt cuộc ngươi muốn cái gì ? – Lúc này sự tức giận đã vượt lên cả nỗi sợ. Dũng mạnh dạn quát .

- C – H – E – T ( Chết ). – Cơ chạy.

Lúc này, khi nghe nhắc đến từ : " Chết " thì cả Dũng và Bình đều điếng người. Như vậy, con quỷ này không muốn buông tha cho họ rồi. Họ không muốn chết. Con quỷ này chắc muốn chơi một trò chơi sinh tử. Giờ thì chỉ còn cách là tự tìm lời giải cho lời nguyền. Đó là cách duy nhất lúc này. Vì cho dù như thế nào thì chắc chắn mọi lời nguyền rủa đều có căn nguyên và chính căn nguyên đó là hướng để giải lời nguyền.

Dũng vẫn muốn vớt vát vài thông tin từ hồn quỷ này, hắn hạ thái độ và tiếp tục hỏi :

- Hãy nói cho chúng tôi biết cô cần gì để phá giải lời nguyền này?

- I – M – L – A- N –G ( Im lặng ). – Cơ chạy.

- Điều đó có nghĩa là gì ? – Dũng hỏi giật lại.

- I – M – L – A- N –G ( Im lặng ). – Cơ chạy.

- Chúng tôi muốn biết rõ ràng hơn ? – Bình xen vô.

- I – M – L – A- N –G ( Im lặng ). – Cơ chạy.

- Thật sự hết cách rồi sao ? – Bình thốt lên.

- I – M – L – A- N –G ( Im lặng ). – Cơ chạy.

- Tại sao ngươi phải làm như thế? – Dũng quát. Hắn không thể kìm chế được nữa, mọi chuyện tới nước này đối với hắn là quá đủ. Hắn có cảm giác như bị giỡn mặt bởi con quỷ kia.

Sau đó, đồng xu trên bàn cơ bất đầu chạy loạng xạ. Cả ba người đều buông ngón tay ra vì không theo kịp đồng xu nữa. Nó bắt đầu chạy thành vòng tròn mỗi lúc mỗi nhanh và không quan sát được nữa. Cả ba người trố mắt nhìn vào bàn cơ mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đồng xu cứ tiếp tục chạy rất nhanh theo một vòng tròn trên bàn cơ và tuyệt nhiên không có bất cứ một tác động nào từ con người. Một hiện tượng hết sức kì bí trong kì bí.

Thầy pháp lúc này cũng há hóc mồm kinh hãi vì đây là lần đầu ông bắt gặp chuyện này. Trong vài phút, ông mới kịp lấy lại bình tĩnh, vung tay lật úp bàn cơ lại. Sau đó, lấy bình nước trà gần đó tưới lên bàn cơ. Tưởng mọi chuyện đã ngừng lại, Bình và Dũng tái mặt đi vì bất chợt ba cây nhang cắm trên bàn thờ trước mắt vụt cháy thành ngọn lửa. Đồng thời lúc đó cũng nghe những tiếng la ó bên ngoài sân vọng vào. Cả ba người lao ra cửa thì thấy một cảnh tưởng thật hãi hùng. Ụ nhang lớn trước nhà tự dưng trở thành một ngọn lửa lớn và cháy ngùn ngụt. Hàng trăm người ngoài sân tất loạt cùng quỳ lạy vái vái và nhẩm đọc khấn râm ran. Vẻ mặt người nào người nấy toát lên nỗi kinh hãi.

- Các anh hãy rời khỏi đây ngay. – Lời nói của thầy pháp vang sau lưng hai người. cả Dũng và Bình đồng loạt quay lại nhìn ông thầy pháp, ánh mắt ông ta hiện lên vẻ khẩn thiết và nói:

- Quỷ dữ đang thức giấc và ngày càng mạnh. Các anh có một cuộc chiến nguy hiểm. Không phải vì cho các anh mà còn cho nhiều người. hãy rời khỏi đây và tìm cách hóa giải sự dữ. Thời gian không còn nhiều nữa đâu. Hãy cẩn trọng!

Dũng và Bình cảm nhận được sự khẩn thiết của lời nói đó và cáo từ thầy pháp. Hai người nhanh chóng len lỏi giữa đám người đang sụp lậy bên đóng nhang lửa đang cháy. Lấy xe và rời khỏi căn nhà của thầy pháp trong lòng hết sức kinh hãi.

Với những sự việc đã xảy ra. Người đàn ông hoang mang đứng chăm chú nhìn hai người khách rời khỏi căn nhà mình. Ánh mắt đọng trĩu lo lắng và sợ hãi. Và bất chợt thốt ra hai từ nơi cuống họng : " Sự chết "

Bình Luận

Open element in lightbox
am