Chương 3 - Lớp sương mù thứ ba - Học viện Y học đáng sợ (2)

- Em đứng ngoài cửa làm gì? Vào đi! - Lý Dật Phàm bước lại, ra hiệu cho tôi cùng đi vào. Tôi ngửng đầu lên, sợ hãi nhìn anh ta.

- Anh, anh không nghe thấy tiếng gì sao? Tiếng giải phẫu cơ thể người?

- Em nói gì?

Lý Dật Phàm xoay người một vòng rồi lại bước đến trước mặt tôi.

- Hôm nay là chủ nhật, em quên rồi à? Mọi người chẳng ai lên lớp, chẳng nói đến ở đây, tiếng động ở đâu ra?

Tôi đờ người ra, lại đến rồi, chỉ có tôi là nghe thấy.

- Tống Lương Ngâm, em đã từng học trong phòng giải phẫu này bao giờ chưa?

Lý Dật Phàm cúi đầu nhìn tôi, có thể là do lúc đó tôi quá căng thẳng nên anh ta cố tìm cách nói chuyện với tôi.

- Đương nhiên, lớp lâm sàng 2 và lớp lâm sàng 1 học kì này bắt đầu học ở đây.

Tôi đi đến một bàn giải phẫu, chỉ tay nói:

- Đây là bàn giải phẫu của tổ bọn em. Tiếc là năm người chỉ hoàn thành buổi thực tập giải phẫu được có một lần.

- Ơ? Năm người bọn em gồm những ai? - Lý Dật Phàm hỏi một cách hứng thú.

- Có sư tỉ, Trương Diễm Hồng, Ngô Tiểu Yến, em và Vương Tuyết Vi. Năm người này anh đều nhìn thấy hết rồi...

Nói đến đây, tôi bất ngờ dừng lại, trong mắt đầy sự sợ hãi. Lắc lắc đầu, mở to mồm nhưng vẫn không nói được câu nào. Năm người giờ đã chết đi ba, còn một người hiện đang nằm trong bệnh viện, chỉ còn mỗi tôi vẫn đang sống dở chết dở ở nơi đây. Tại sao lại trùng hợp đến thế, đúng vào năm người chúng tôi? Lẽ nào chúng tôi đều đã gặp phải một thứ gì đó không sạch sẽ?

Khuôn mặt Lý Dật Phàm bỗng nghiêm túc hẳn lên. Anh ta tập trung suy nghĩ rồi hỏi:

- Hôm thực tập giải phẫu đó, năm người các em đã làm những gì?

- Môn giải phẫu, đương nhiên là giải phẫu cơ thể người rồi. - Tôi nói giọng khàn khàn.

- Các thao tác cụ thể thế nào? - Anh ta tiếp tục hỏi.

- Bọn em giải phẫu một cơ thể phụ nữ theo các bước thao tác. à, đúng rồi. Cô ấy chết do bị xe đâm, gia đình cô ấy quyên tặng. Tuy cơ thể có đôi chút giập vỡ song không ảnh hưởng tới việc thực tập giải phẫu của bọn em.

Tôi nhớ lại thật tỉ mỉ về ngày hôm đó.

- Theo các bước tao tác?

Lý Dật Phàm dường như không hiểu lắm:

- Cái này cũng cần phải có các bước cơ à?

- Đương nhiên phải có rồi! - Tôi tròn mắt nhìn anh ta. Tôi nói với giọng không hài lòng về việc anh ta coi thường chuyên môn này.

- Đầu tiên là sư tỉ và Trương Diễm Hồng mổ da, phân chia bắp thịt; sau đó Ngô Tiểu Yến làm về các huyết quản và dây thần kinh chính. Cuối cùng em và Tuyết Vi mới mổ phần khoang ngực và bụng, quan sát khí tạng.

- ồ, hóa ra là như vậy. - Lý Dật Phàm thể hiện rằng đã học được rất nhiều. - Vậy... ngoài việc giải phẫu cơ thể người ra, các em còn gặp phải chuyện gì đặc biệt không?

- Chuyện đặc biệt? - Tôi bặm môi, cố gắng tìm kiếm những tình tiết nhỏ trong đầu về buổi hôm đó. - à, em nhớ ra một chuyện. Hôm đó khi bọn em đang lên lớp giờ giải phẫu thì đột nhiên nghe thấy tiếng một người đàn ông gào thét ở ngoài hành lang. Anh ta hét lên nào là phạm tội giết người... giết người phải đền mạng... cứ loạn cả lên! Nghe nói, anh ta đến để ngăn cản cho xác của người vợ chưa cưới của mình không bị giải phẫu. Nhưng do anh ta không phải là người thân thích của người chết nên phía trường vẫn không để ý đến yêu cầu của anh ta. Điều này... có được coi là đặc biệt không?

- ừ. - Lý Dật Phàm gật đầu. - Hôm nay nói tới đây thôi. Thực ra anh không nên kéo em tới nơi này, nơi này sẽ khiến tinh thần em căng thẳng hơn. - Nói xong anh ta cười một nụ cười xin lỗi rồi đưa cho tôi một thứ gì đó.

- Đeo cái này vào người, nếu còn nghe thấy âm thanh kì lạ thì mở nó ra! Nhớ lấy!

Tôi cúi đầu nhận lấy và nhìn. Đó chính là một chiếc máy nghe trộm để lần theo dấu vết loại nhỏ!

- Cảnh sát Lý, anh có tin thế giới này có ma không? Anh có cảm giác rằng năm người chúng tôi đã gặp ma rồi không? - Tôi lắp bắp hỏi anh ta. - Em cảm giác mình sắp bị điên rồi. Thật sự sắp không chịu được rồi.

- Em đừng nghĩ lung tung. Yên tâm đi, cảnh sát sẽ bảo vệ em. Anh đảm bảo, vụ án này sẽ được đưa ra ánh sáng rất nhanh thôi.

Lý Dật Phàm khẽ hứa với tôi. Kì lạ ở chỗ, nghe xong câu nói này, tôi chẳng những không có cảm giác vui vẻ mà trái lại còn cảm thấy một áp lực từ tim trào lên khiến tức thở, nó quẩn quanh một hồi lâu.

V

Sau ba ngày ở lại viện theo dõi, ngày mai Vương Tuyết Vi đã có thể về. Từ khi cô ấy xảy ra chuyện, chỉ cần nhìn thấy trời tối một cái, tôi đã bắt đầu sợ hãi. Cho dù giáo viên có điểm danh tiết tiếp theo hay không tôi cũng chẳng còn bụng dạ nào mà học nốt tiết đó, vội vàng cầm cặp sách nhanh chóng rời khỏi phòng học có cầu thang lớn.

Giảng đường vừa được xây xong cũng có kiến trúc giống như vậy, mỗi một phòng học đều có mười mấy lối ra rộng rãi. Sau này, ban ngày có thể đến đây để lên mạng. Tôi cắp cặp lên, vừa đi vừa nghĩ. Bỗng nhiên, ánh sáng cuối ngày trên kính cửa sổ sát đất nơi khóe mắt đã cho tôi thấy cái gì đó.

Một đôi mắt lạnh lùng đang dõi sát theo từng cử chỉ của tôi.

Tim run lên, tôi do dự vì muốn quay đầu lại nhìn xem thế nào, đúng lúc có mấy sinh viên đi qua cọ vai vào tôi. Thế là tôi thừa dịp đó quay đầu lại, sau lưng chẳng có một cái gì. ánh mắt tôi đã đón lấy một khoảng không. Nhưng cái cảm giác bị giám sát không hề mất đi. Nhìn quanh một lát, tôi chẳng thấy cái gì khác lạ ngoài mấy sinh viên đang đi lại vội vàng như tôi.

Tim tôi đập loạn nhịp, cảm giác sợ hãi đã chinh phục được tôi. Đứng sững lại, tôi chuyển từ cách bước nhanh sang chạy vội. Mỗi lần ý nghĩ sợ hãi được nảy ra, tôi cảm thấy bốn phía như đều có gió từ cõi âm thổi đến, bóng cây bóng hoa đều biến thành bóng ma hết cả.

Trong lúc chạy, tôi cảm giác như đang có đôi mắt quỷ tối om dõi theo phía sau, hút lấy linh hồn của tôi... Chạy một hơi về kí túc, ánh đèn sáng hài hòa đón tiếp tôi. Tôi dừng lại, nhìn về phía bóng đêm và ánh trăng sáng đang bị nhốt ngoài khung kính cửa sổ, thở một hơi dài. Mồ hôi trên mặt thật ngứa ngáy khó chịu. Tôi cầm chậu đi đến buồng chứa nước.

Tiếng nước chảy róc rách từ vòi nước khiến tôi liên tưởng đến tiếng nước nhỏ giọt tí tách vào mỗi đêm. Từ khi tôi nghe thấy âm thanh tiếng nước nhỏ giọt, mỗi buổi sáng trước cửa kí túc phòng tôi đều ẩm ướt hết cả. Ngừng hít thở, tôi cho mặt ngập trong chậu. Nhớ đến hôm đầu tiên lên lớp môn giải phẫu, một sinh viên trong lớp đã vẽ một bức tranh biếm họa: mấy cái xác trên bàn mổ ngồi cả dậy để hỏi thăm sức khỏe của những người thực hiện giải phẫu. Lúc đó, sau khi xem xong tôi đã cười lớn nhưng bây giờ lại cảm thấy nỗi sợ hãi lan ra khắp cơ thể.

Nước thấm ra ngoài cửa kí túc thực ra không phải là nước, cái mùi đó là mùi của phoóc - môn.

Dạ dày đột nhiên đau quặn, tôi ngửng mặt lên, hai tay cầm chậu nước và hất mạnh đi. Những giọt nước lạnh rơi xuống từ khuôn mặt, tôi đứng thẳng người dậy, trong gương một khuôn mặt xanh xao yếu ớt giống như từng bị ngâm trong nước vậy.

Trước khi ra khỏi cửa, tôi có cầm theo một cái kéo, định để sửa lại đôi lông mày đang ướt. Tôi nhìn vào gương và bắt đầu cắt sửa theo ý muốn.

"Lương Ngâm, Tống Lương Ngâm..."

Tiếng của Tiểu Yến Tử đột nhiên lại vang lên bên tai tôi. Tôi chớp mắt lại và nhìn vào trong gương. Tôi nhìn thấy Tiểu Yến Tử đang đứng phía sau lưng mình, cười với tôi, chiếc núm đồng tiền ở hai bên má lúc ẩn lúc hiện.

- Lương Ngâm, cậu đi với mình đi, chúng ta lại cứ như trước, cùng nhau lên lớp, cùng nhau tự học... - Tiếng của cô ấy nghe ra đầy mê hoặc.

Tôi thẳng đờ người ra, một hồi lâu mới thoát ra được một chữ từ trong kẽ răng:

- Không.

Tiểu Yến Tử vẫn nhìn tôi cười, từ từ đưa tay lên vai tôi.

Tôi sợ hãi muốn rời khỏi cô ấy nhưng mỗi lúc cô ấy một gần hơn.

- Lương Ngâm, cậu không đến cứu mình, cậu đã hại chết mình! - Giọng Ngô Tiểu Yến lạnh lùng truyền vào tai tôi, khiến tôi cảm thấy lạnh lẽo từ dưới đáy tim. Tôi nhìn thấy, trong khóe mắt cô ấy chảy ra một giọt máu.

- Không, tôi không... - Chưa nói hết lời tôi đã ngất lịm đi.

- Lương Ngâm, Lương Ngâm? Một tiếng gọi lớn vang bên tai, tôi cố gắng mở mắt ra và nhìn thấy Trương Nhạc Thanh đang ngồi bên cạnh, tay cô nắm lấy cánh tay tôi. - Tớ làm sao thế?

Trán truyền đến một cảm giác đau ngầm. Tôi vung tay khỏi cô ấy rồi chống tay lên trán mình. Trời ơi! Tôi sờ thấy một miếng băng gạc.

- Ngốc ạ, cậu hết chuyện hay sao mà phải làm tổn thương bản thân thế! - Trương Nhạc Thanh bỗng nhiên kích động và nói với tôi. - Cậu vừa mới chảy máu và ngất đi. Tớ và Mã Dập Tinh đến dìu cậu về, vừa mới gọi bác sĩ đến băng bó cho cậu đấy.

- Mình chảy máu? - Tôi hỏi bằng giọng nghi ngờ.

- Đúng thế, rất lạ phải không?

Trương Nhạc Thanh gạt tay tôi ra, không cho tôi động vào vết thương.

- Ban nãy bác sĩ băng bó cho cậu, mình nghe thấy hai y sĩ nói chuyện với nhau, bảo rằng ba ngày mà Tuyết Vi của chúng ta nằm viện đấy, tối nào cô ấy cũng mộng du. Nếu không có Lý Chấn Quân theo dõi sát cô ấy thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì!

- Sao cô ấy lại mộng du được?

Tôi ngạc nhiên. Tuyết Vi và chúng tôi đã ở cùng nhau gần một năm, chưa bao giờ thấy cô ấy mắc chứng như thế này cả.

- Mình cũng nói thế, nhưng sự thực đã bày ra tại đó đấy.

Mã Dập Tinh bước ra từ phòng vệ sinh, đúng lúc nghe thấy tôi và Nhạc Thanh nói chuyện. Cô ấy chạy đến, cùng với Nhạc Thanh đỡ tôi dậy từ trên ghế. Ba người chúng tôi từ từ bước ra khỏi trạm xá của trường.

- Lương Ngâm, cậu là người can đảm nhất, lạnh lùng nhất trong phòng bọn mình mà sao hôm nay lại xảy ra chuyện này? Những lần thực nghiệm về lột da tróc xương cậu đều không để xảy ra chuyện gì mà. - Mã Dập Tinh vừa hỏi vừa dìu tôi đi xuống bậc thềm của cửa trạm xá.

Tôi vừa định nói một câu gì đó thì đột nhiên phía trước mặt có một người đi tới, chặn trước mặt ba chúng tôi. Nhưng có thể do ba người chúng tôi đứng thành một hàng, tránh sang trái sang phải cũng vẫn không nhường nổi đường.

ánh mắt hung ác, sắc mặt u ám, cái người này trông hơi quen quen. Tôi đứng đúng chỗ đối diện với người này. Khi ngửng đầu nhìn anh ta thì một cảm giác lạnh lẽo toát lên từ dưới gót chân, giống như một con rắn đang quấn quanh thân.

- Xin lỗi.

Trương Nhạc Thanh buông cánh tay của tôi ra, nhường cho người đó lối đi.

Khuôn mặt xanh xao lạnh lẽo ấy tiếp cận gần tôi, trước mắt tôi nó được phóng to tới vài lần. Theo bản năng tôi tránh sự tiếp cận của hắn ta. Chỉ là một cái lách người, anh ta cọ vào người tôi mà bước qua.

- Nhìn người đàn ông kia sao sắc mặt lại kém thế nhỉ, chẳng biết có phải mắc chứng bệnh gì không chữa được không nữa? - Trương Nhạc Thanh quay người nhìn về phía sau lưng người đàn ông, thầm thì.

Mã Dập Tinh nhìn ra sự căng thẳng của tôi, cô vỗ nhẹ vào mặt tôi và nói:

- Hâm ạ, về phòng nhanh lên, cẩn thận không bị cảm đấy.

VII

- Lương Ngâm, Lương Ngâm...

Âm thanh tiếng gọi nhỏ nhẹ, từng đợt từng đợt lướt qua đỉnh đầu, trong đêm tối tĩnh mịch giống như có thể sờ thấy được.

Tôi xoay người liên tục, cho rằng mình đã tỉnh. Mắt mở to, cố gắng tạo ra một khe khở.

- Lương Ngâm, cậu đến với mình đi, bây giờ đến đi, mình đợi cậu...

Tôi choáng đầu đến khó chịu, giống như đang bị những chiếc dây chun bắn vào đầu một cách không kiêng nể. Đầu đau đến mức không còn tìm thấy vị trí chính xác để ấn nó xuống, chỉ cảm thấy toàn bộ da đầu tê liệt. Giống như có cái gì đó thoát khỏi sự kiểm soát của tôi, chiếm lấy thần kinh và chi phối cơ thể tôi.

- Lương Ngâm, Lương Ngâm... - Âm thanh đó lại bắt đầu thúc giục tôi, câu này nối tiếp câu khác.

- ... Được rồi.

Tôi thở một hơi cuối cùng, không thèm giẫy giụa mà cố gắng đi theo.

Một người bước đi từ từ trong bóng đêm... lần mò theo mỗi một tấc đất, lại lần mò theo mỗi một bức tường... một ngọn gió thổi qua tai tôi, âm hồn người chết lượn lờ trong gió và nói thầm bên tai tôi:

- Đừng sợ... đến bên mình đi... mình đang đợi cậu, vẫn đang đợi cậu đây...

Đêm lạnh như nước. Những giọt sương rớt trên phần da thịt để lộ dẫn đến từng cơn run sợ.

Hai cánh cửa to từ từ mở ra. Hồ nước, một hồ nước khá to...

Mặt nước yên tĩnh, không có một gợn sóng...

Ngón tay khẽ chạm...

"Bịch".

Một gợn sóng... hai gợn sóng... ba gợn, bốn gợn...

Có một vật thể gì đó đứng thẳng lên trong nước. Mơ mơ hồ hồ, không nhìn được rõ, còn cả ánh sáng yếu ớt, từ mặt trăng chiếu xuống...

Nhìn quanh bốn phía, không thấy bóng hình của Ngô Tiểu Yến, cô ấy không ở đây, cái mà tôi có thể nhìn thấy được chỉ là một bể nước. Đây là đâu? Tôi đang ở trong nước à? Tại sao không có người? Ai trả lời tôi? Rốt cuộc có người hay không? Ngửng đầu lên tôi nhìn thấy ánh trăng rất lớn, ánh sáng nhuộm một màu đỏ đồng...

Bốn phía tĩnh mịch như đang ở trong nghĩa địa, nước trong bể không chút động tĩnh...

- Cô đến rồi à? - Đột nhiên, một âm thanh vang lên từ phía sau tôi. Ngay cả vật thể gì đó cũng không chịu yên nữa, sóng nước bắt đầu dao động...

Tôi từ từ quay người lại, sợ hãi nhìn về phía bóng người đang đứng ở trong bóng tối kia.

- Anh là... ai? - Chỉ mỗi ba từ thôi nhưng cứ như tôi phải dùng toàn bộ sức lực vậy.

- Tôi đang đợi cô, đã đợi rất lâu rồi...

Rất chậm rất chậm, hắn đi về phía dưới ánh trăng. Tôi mở to đôi mắt, cuối cùng cũng đã nhìn thấy khuôn mặt của hắn...

ánh trăng ẩn hiện, khuôn mặt trắng bệch lạnh lẽo của hắn để lại cho tôi một cảm giác giống như một con rắn có thể xông lên cắn bạn bất cứ lúc nào. Cảm giác đó rất quen thuộc, dường như đã từng gặp ở đâu đó...

- Cảm thấy lạ vì tại sao cô lại ở đây phải không? Ha ha, cô nên hỏi Ngô Tiểu Yến, hoặc là Trương Diễm Hồng... hoặc là... cô gái đầu tiên ấy, tên là gì nhỉ?...

ánh mắt u ám của anh ta chuyển tới mặt tôi, đôi môi mỏng dính phun ra một câu nói lạnh tanh.

- Cô nên hỏi bọn họ, năm người cô rốt cuộc đã làm chuyện gì!

- Chúng tôi... đã làm gì?

Một cảm giác lạnh như băng tấn công vào tim tôi. Tôi lùi về phía sau nửa bước.

Anh ta nhìn vào tôi một cách kì quái, tiếng nói phút chốc được văng ra:

- Cô đã giết người, cô quên rồi ư? Làm sao cô có thể quên được, các cô đã giết chết cô ấy!...

- Không, tôi, tôi chưa bao giờ giết người cả! - Tôi vội vàng lắc cái đầu đang hôn mê của mình. Lạ thật, tại sao lại có cảm giác sắp tắc thở thế này?

- Tất cả các cô đều nói dối, nhưng các cô không lừa được tôi đâu. Không sai! Chính là năm người các cô đã cùng nhau hợp sức để giết người vợ chưa cưới của tôi!

Nụ cười cay nghiệt xuất hiện trên khóe môi hắn ta.

- Tôi tận mắt nhìn thấy, cô còn muốn ngụy biện?

Người vợ chưa cưới của hắn ta? Lúc này, đầu tôi trống rỗng, chỉ có thể lặp lại một cách vô thức câu nói của hắn ta.

- Người vợ chưa cưới... của anh?

Là nguyên nhân nào khiến anh ta chắc chắn chúng tôi là hung thủ? Chúng tôi đã từng hợp tác để giết ai? Một ánh sáng xuất hiện đột ngột, một đáp án rất sống động đã bày ra trước mắt. Tôi nhếch mép lên:

- Không...

Tôi nghẹn ngào, hít vào rất nhiều để muốn thoát ra một câu hoàn chỉnh:

- ... Người vợ chưa cưới của anh... cô ấy đã chết từ lâu rồi... là, là do tai nạn xe...

- Không!... Cô ấy chưa chết, là các ngươi đã hại chết cô ấy... là các ngươi!

Một cơn gió mạnh đột ngột thổi tới, cái lạnh ghê người khiến cho đầu ngón tay tôi mất đi độ ấm. Anh ta dường như bị những lời nói của tôi kích động đến phẫn nộ.

- Tuy tao không đến cứu được cô ấy kịp thời... nhưng không sao, từng người các ngươi sẽ đều phải chịu giết người đền mạng, không ai được sống cả!

- Không! Tôi không lừa anh, cô ấy... thật sự... đã bị xe đâm chết rồi! - Tôi vừa hét lên vừa giãy giụa, định chạy ra khỏi khoảng không âm u đáng sợ này.

Tim tôi đập nhanh mạnh. Tôi không thể hiểu nổi tình trạng hiện tại của mình. Tại sao tôi lại tới đây? Đây là nơi nào?

Đột nhiên từng cột từng cột nước tấn công mạnh mẽ về phía tôi. Những cột nước như muốn đẩy tôi xuống dưới bể nước sau lưng tôi. ý thức của tôi bắt đầu mơ hồ, nước sẽ nuốt sống tôi sao? Bên tai truyền đến một âm thanh quen thuộc:

- Lương Ngâm, giết người đền mạng... đi theo mình nhé, chúng mình cùng nhau chuộc tội...

Cột nước tràn về phía tôi. Tôi dùng răng cắn chặt vào môi dưới, bắt mình phải tỉnh táo. Tại sao anh lại tấn công tôi? Tôi biết anh không can tâm chút nào, cũng biết rằng anh luôn cho rằng cô ấy không chết, nhưng chúng tôi không phải là "hung thủ". Chúng tôi chưa giết người bao giờ, tôi không phải chuộc tội gì cả!

- Tôi không giết cô ấy! Người vợ chưa cưới của anh đã chết từ lâu rồi! Đó là do tai nạn xe!

Tôi vừa trốn trong cột nước vừa không hề nản lòng mà thuyết phục hắn ta.

Hắn ta đứng thẳng ở bậc thềm trên cao, đôi mắt lạnh lùng nhìn tôi dò xét, giống như đang nghiên cứu xem điều tôi phủ nhận là thật hay giả. ánh trăng tròn đến thế, sáng đến kì lạ...

- Cô ấy... có thật đã chết do tai nạn xe không?...

Đột nhiên hắn ta ngừng tấn công tôi.

- Đúng vậy.

Tôi nắm lấy cơ hội, chịu đựng đau đớn, lảo đảo chống người dậy từ dưới mặt đất đang trơn ướt.

Những cột nước lạnh giá đã làm ướt quần áo của tôi, nhưng nó làm đầu óc tôi thêm tỉnh táo. Cuối cùng tôi đã nhìn thấy rõ những vật thể đứng thẳng lên trong nước.

Đằng sau lưng tôi là một cái bể, cái bể ngâm xác.

- Là vào... lúc nào? - Hắn ta buồn bã nói, tiếng nói có đôi chút mệt mỏi.

- Khoảng gần một năm rồi. Cái xác được ngâm trong bể này hơn nửa năm để định hình, sau đó mới có thể dùng để giải phẫu...

Tôi nói ra sự thật này một cách tàn nhẫn, không ai có thể thay đổi được.

Hắn ta đứng lặng lẽ ở nơi đó, gió thổi vào một góc chiếc áo sơ mi của anh ta. Tôi nhìn không rõ mặt, nhưng dưới ánh sáng mặt trời, trông hắn giống như một con rối gỗ đã mất đi linh hồn.

- Ha ha ha ha... - Hắn ta đột nhiên ngửng đầu lên, phát ra một tiếng cười chói tai. Đôi mắt tràn ra máu trong phút chốc nhìn tôi chằm chằm.

- Cô là người thứ tư, người thứ tư may mắn!

- Anh, là anh đã giết Tiểu Yến Tử... bọn họ!

Đầu ngón tay tôi chuyển sang màu trắng. Tuy không biết hắn ta làm tất cả mọi thứ thế nào nhưng tôi khẳng định chắc chắn là hắn.

- Không hề có con ma nào giở trò, anh mới chính là hung thủ giết người, đúng không?

Trong phút chốc cái đầu rối loạn của tôi chỉ choán đầy cái thông tin mà tôi phát hiện ra. Tôi hoảng loạn chống người vào tường định chạy trốn.

- Xã Khiết... Tại sao em lại chết kiểu đó? Tại sao em lại đối xử với anh như vậy?

Anh ta lẩm bẩm, điều nghe thấy chỉ là những khổ đau u uất, khiến người ta phải đau lòng. Tôi xoa trán một cách buồn bã. Cơ thể anh ta dường như hóa dần thành từng giọt nước... rơi ở khắp nơi...

- Uổng công anh từ trước tới nay... chỉ biết đợi em...

Từng giọt từng giọt một...

- Uổng công anh từ trước tới nay... chỉ nhắc tới em...

Bóng người ngày một mơ hồ...

- Uổng công anh từ trước tới nay... luôn chỉ muốn nói với em một câu...

Sau cùng anh ta đã hóa thành những giọt nước trong mắt tôi, bay lẫn vào trong gió...

Trước mắt một khoảng màu trắng, tôi ngửng đầu lên và ngất lịm đi.

- Tại sao lại chưa tỉnh? Bác sĩ chẳng phải nói nên tỉnh rồi sao? Tiếng nói đó là của Nhạc Thanh, lúc cô ấy không kìm nổi mình.

- Không biết, có cần phải tìm bác sĩ đến lần nữa không? - Mã Dập Tinh hỏi nhỏ.

- Các cậu đừng vội, các cậu nhìn xem, chẳng phải mình đã không có chuyện gì nữa rồi sao? Lương Ngâm nhất định sẽ không có chuyện gì.

- Tuyết Vi, cậu là người không có trái tim, lần sau cậu lại mượn vở của mình đi phô tô nữa nhé?!

- Tuyết Vi, có thật là cậu không còn bị mộng du nữa không?

- Đương nhiên, cậu không tin thì hỏi Lý Chấn Quân...

...

Tôi không vui, mở to đôi mắt trong âm thanh hỗn tạp của bọn họ. Có trời biết, toàn thân tôi đau muốn chết, muốn ngủ thêm một chút nhưng trời lại không cho tôi ngủ.

- Mấy người bọn cậu làm loạn quá rồi đấy!

Tôi giãy giụa và ngồi dậy, đổi hướng ánh mắt. Tôi nhìn thấy bọn họ cười trong vui mừng.

- Lương Ngâm, cậu hại chết chúng tớ đấy. Tuy nhiên, mọi chuyện đã qua, sẽ không còn xảy ra chuyện gì nữa đâu.

Tuyết Vi cúi đầu xuống, cười tít mắt với tôi.

Chỉ là một câu nói đơn giản nhưng khiến tôi không thể kìm nén được nữa, tất cả mọi cảm xúc đều được vỡ ra.

- Mình, mình gần bị dọa chết đấy... - Tôi cúi đầu, nức nở khóc, biết rõ rằng mình phải giữ bình tĩnh mới được, song nước mắt lại cứ rơi không theo sự sai khiến, không thể lau hết được.

- A... - Bọn họ mấy người chưa bao giờ được thấy tôi khóc nên tỏ ra rất ngạc nhiên. Mã Dập Thanh cúi người chủ động ngồi bên cạnh tôi, vỗ nhẹ vào vai tôi.

- Lương Ngâm, đừng khóc nữa, cảnh sát đã bắt được tên thủ phạm giết người rồi. Hắn ta sẽ không thể làm hại cậu được nữa.

- á? - Tôi sững người ngửng đầu lên. - Hắn là người? Không, không thể nào... Tớ nhìn thấy rõ hắn mà... không, hắn ta tại sao có thể là người được? - Tôi nói có vẻ không được trôi chảy nữa.

- Hắn đương nhiên là người rồi, hơn nữa còn là một tên xấu xa!

Vương Tuyết Vi vung lên trời hai nắm đấm. Sau khi nhìn thấy ánh mắt còn nghi ngờ của tôi, cô ấy dẹt môi xuống, quát rằng:

- Lương Ngâm, cậu bị dọa cho ngu người rồi à, không tin... không tin cậu hỏi... anh ấy!

Theo hướng tay cô ấy chỉ, tôi phát hiện ra cảnh sát Lý Dật Phàm đang đẩy cửa vào. Anh thấy tôi đang nhìn anh nên anh vừa gật đầu vừa cười:

- Em tỉnh dậy là ổn rồi. Phạm nhân đã bị bọn anh bắt đi, vụ án này đã phá xong.

- Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?

Trong lòng tôi vẫn còn chưa tin đây là sự thật.

- Chuyện là thế này, em còn nhớ lần đầu tiên anh gọi điện cho em không, anh nói là chúng ta phải lắp một cái máy giám sát ở phòng giữ xác đấy?

- Em nhớ. - Tôi gật đầu.

- Việc lắp máy giám sát chỉ có em, hiệu trưởng và cảnh sát bọn anh biết. Lần này cảnh sát bọn anh có thể kịp thời đến hiện trường để bắt phạm nhân chủ yếu là nhờ máy ghi âm giám sát và máy nghe trộm để theo dõi tung tích. Anh rất vui vì em đã phối hợp với công việc của bọn anh, mỗi tối đều đem theo nó.

ánh mắt anh nhìn tôi với lời khen ngợi:

- Hắn không phải là người? Vậy... những âm thanh đó, lẽ nào tất cả đều là do em ảo tưởng?

- Không, đương nhiên không phải vậy. - Lý Dật Phàm kéo chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh tôi. - Tội phạm này là một bác sĩ tâm lý sống và làm việc tại Mĩ. Tuy tuổi tác không nhiều nhưng y thuật của hắn rất cao, hắn sở trường về thuật thôi miên. Hắn có thể khiến người bệnh thả lỏng mình, cũng có thể khiến người bệnh tin tưởng hắn. Những ảo tưởng chứa đầy tình cảm, đầy sự quấy rối mà các em đã từng gặp chỉ là một dạng trạng thái sau khi bị hắn thôi miên mà thôi.

- Bọn em bị hắn thôi miên? - Vương Tuyết Vi không đừng được bèn hỏi xen vào.

- Đúng. Khi tội phạm nhìn thấy bọn em, thông qua việc nhìn chăm chú, nói chuyện, hắn sẽ đưa ra mệnh lệnh vào tiềm thức của bọn em, các em sẽ nghe theo ngay mệnh lệnh đó. Ban đầu cảnh sát cũng không thể ngờ được, nếu như không đích thân gặp phải chuyện này thì ai mà tin nổi? Sau này, nhờ một số manh mối mà em và những người bạn học khác nhắc tới, bọn anh đã suy đoán được sâu thêm một bước.

Lý Dật Phàm dừng một lúc rồi mới tiếp tục nói:

- Tội phạm có một người vợ chưa cưới ở bên này. Đúng rồi, người em sinh đôi của người vợ chưa cưới chính là nghiên cứu sinh khoa lâm sàng trường em đấy.

Anh ấy nhìn thấy nét ngạc nhiên lộ ra trên khuôn mặt chúng tôi. Không kìm được anh cười lên một tiếng:

- Tội phạm và bên nhà gái đã bàn bạc xong, đến đầu năm bên nhà gái sẽ sang nước ngoài để tổ chức đám cưới với hắn. Không ngờ, người con gái lại xảy ra tai nạn xe. Sau đó, bên nhà gái đã đem hiến thi thể của cô, đó chính là thi thể mà năm người các em đã cùng nhau giải phẫu ấy. Tội phạm sau khi biết được tin dữ đó, tinh thần hắn đã bị kích động mạnh, do không nhìn thấy tận mắt nên hắn không tin người vợ chưa cưới của mình đã chết. Trong tiềm thức của hắn, cô gái đó bị mổ xẻ cơ thể nên mới chết, do vậy hắn mới nổi lên ý định báo thù cho người chết.

- Hóa ra là như vậy!

Tôi vỗ vào đầu, nói lớn lên:

- Hóa ra người đàn ông biến thái ấy đã được tuyển vào làm bảo vệ trường. Thảo nào khi nhìn thấy hắn em luôn có cảm giác đã từng gặp ở đâu rồi!

Vương Tuyết Vĩ gật đầu:

- Nghĩ lại vẫn còn thấy sợ. Sau khi gặp hắn xong em mới gặp ma trong phòng giải phẫu. Rõ ràng hắn không đợi được giết từng người một nên định giết em và Lương Ngâm một lúc đấy.

- Chắc là như vậy, ba vụ án liên tiếp đã bị cảnh sát đặc biệt quan tâm, hắn chắc chắn không muốn mọi chuyện kéo dài quá lâu.

Tôi thở một hơi dài, lắc đầu :

- Thế mà hắn lại là một bác sĩ tâm lý danh tiếng, em nghĩ, hắn là một thằng điên. Tiểu Yến Tử, bọn họ thật bất hạnh!

- May mà, tất cả đã kết thúc rồi. May mà... hai em không xảy ra chuyện gì.

Mọi người nghe xong trong lòng đều thổn thức.

- Đúng vậy, tất cả, đều đã kết thúc rồi.

Tối nay tôi lại có thể yên tâm ngủ và tiếp tục mơ những giấc mơ lung tung để giải phẫu cho bản thân. Lần này sẽ là ở đâu đây? Tay, chân, hay phần đầu?

Nói thêm về sư tỉ

Đã là lần thứ ba rồi, lần thực tập giải phẫu học kì này nếu còn bị rớt thì không những cô ấy không còn mặt mũi nào ở khoa lâm sàng nữa mà ngay cả việc có thể tốt nghiệp, lấy được bằng hay không cũng trở thành một vấn đề lớn. Hôm nay, cô vừa mới làm thực tập giải phẫu với các em sinh viên năm thứ nhất. Sau khi tan học cô đã bị giáo viên gọi đến, nói rằng sau này phải tự tập một mình, rồi cứ trực tiếp tham gia thi là được. Trời ơi, sỉ nhục quá, sỉ nhục quá. Mấy em sinh viên đó là người mới nhưng lại nhanh mắt nhanh tay hơn nhiều. Buổi thực tập hôm nay của cô lại thất bại rồi, trời ơi, cấu tạo cơ thể người thật đáng ghét!

Trời sắp tối, ánh trăng hôm nay thật sáng quá.

Một mình đi trên con đường nhỏ, gió vô tình thổi bay tóc cô.

- Bạn ơi...

- Hứ?

Cô quay đầu lại nhưng lại sợ hãi đứng yên một chỗ.

- Cậu, cậu...?

Đó là một người con gái trông giống hệt như xác người con gái sáng nay ở trên bàn giải phẫu.

- Bạn sợ lắm phải không? Xin lỗi, mình không có ác ý gì đâu... Mình muốn nói cho bạn biết, bạn biết không? Hôm nay lúc lên lớp, bạn đã bị cắt đứt dây thần kinh hông của mình rồi.

Người con gái cười nói.

Cô ta... cô ta nói cái gì...

Côngạc nhiên mở to mồm, ngẩn người nhìn theo người con gái đó, cho đến khi cô ta ung dung ngồi lên đạp chiếc xe đạp đi, người con gái ấy quay lại nói với cô một câu:

- Lần sau phải luyện tập nhiều hơn đấy!

Bây giờ cô ấy mới tỉnh thực sự.

Trời ơi! Mình đang mơ à? - Nhìn về bóng hình đã đi xa, cô cấu thật mạnh vào má của mình.

Đau quá, ban nãy là thật!

Cô đau đến nỗi nước mắt chảy ra rất nhanh.

Cô... gặp ma rồi!

- á! Hai tay cô ôm lấy đầu rồi kêu lên một tiếng! Lại còn bị ma coi thường nữa, không thèm quan tâm, cái môn giải phẫu này, dù cho có phải ăn trộm xác trong nhà chứa xác để luyện tập cũng nhất định phải đi!

Chiếc máy in trên đầu dừng lại, cuối cùng đã kết thúc toàn bộ câu chuyện của học viện y học. Tống Lương Ngâm định thần trở lại.

Cô đang làm cái gì?

Cô ngồi đờ người trong phòng khám và đã xem hết toàn bộ câu chuyện kinh dị đó?

Như bị một sức mạnh thần bí gì thao túng, khi đọc, Tống Lương Ngâm dường như nằm trong một trạng thái bị ép buộc. Trước mắt, cách làm duy nhất đó là rời ngay khỏi phòng khám này. Tuy giờ đã là đêm tối, rất khó gọi được xe taxi, nhưng Tống Lương Ngâm không thể ở lại đây một giây nào nữa. ở đây luôn khiến cô nhớ tới một cảnh nào đó trong truyện, cảm giác như mình đang phải chịu giống như vậy.

Tống Lương Ngâm vội vã chạy ra khỏi phòng khám, vội vàng xuống cầu thang, tiếng bước chân vọng vào phòng khám, âm thanh rõ vô cùng. Cô chạy như bay ra cửa, giống như là muộn một giây thôi cô sẽ bị tòa nhà nuốt sống.

Con đường khu ngoại ô yên tĩnh đến đáng sợ. Lúc này, bác sĩ Tống không còn cho rằng nơi đây là một miền đất đẹp nữa. Những chỗ trong tầm nhìn của cô phần nhiều là những cái cây nhỏ, thấp. Nhìn ra xa hơn, lại giống một người đang đứng thẳng. Tống Lương Ngâm ý thức được rằng mình đã mất phương hướng, lạc vào đây.

Gió lạnh thổi khắp nơi, thổi tung bay cả tóc cô, che đi đôi mắt đang mong mỏi tìm được lối ra. Tống Lương Ngâm đứng một chỗ, quay người, cô tuyệt vọng mà lại chẳng tìm được sự giúp đỡ. Đột nhiên, trong lùm cây có tiếng bước chân từ từ tiến lại gần, khiến cho dây thần kinh của cô căng tới đỉnh điểm.

Có người đến?

Tống Lương Ngâm không dám khẳng định. Chỉ là do bước chân đó ổn định và đều đặn, ít nhất không phải là tốc độ của người đi đường đang muốn thoát ra khỏi bóng tối. Tống Lương Ngâm lùi về sau mấy bước, phát hiện ra hướng đi của bước chân đúng là đang hướng về phía cô! Cô muốn chạy, nhưng vừa mới sải chân thì đã bị ngã ngay xuống đất. Tống Lương Ngâm giằng co để đứng thẳng người dậy, cô dùng hết sức để chạy về phía trước.

Màng nhĩ hơi đau nhức. Cùng với hơi thở nặng nề, Tống Lương Ngâm đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân ghê người đó lại đang truyền về từ phía trước mặt, hơn nữa lần này nó không còn chậm chạp mà là tiếng bước chân nhanh như bay. Tống Lương Ngâm không còn thở được nữa, cô quay người lại theo bản năng, đột nhiên cô phát hiện ra đằng sau lưng là một ao cá.

Đây là một cái ao dùng để nuôi cá, ở vùng ngoại ô này rất hay nhìn thấy. Nhưng sự xuất hiện của nó giờ đây lại xé toạc kí ức của cô, bắt cô phải nhớ lại. Cái cao cá đột nhiên xuất hiện này sao không giống trong câu chuyện của cô, cái bể ngâm xác đã cướp đi sinh mạng của ba nữ sinh ấy?!

Tống Lương Ngâm lắc đầu mãnh liệt. Mắt cá chân như bị một thứ gì đó ướt át bám lấy. Cô cúi đầu nhìn xuống, lập tức hét lên một tiếng thất thanh. Cây cỏ xung quanh hồ cá trông rất quái dị, từng ngọn một nhô ra phía ngoài, giống như những cánh tay khô của người đã chết.

Đỉnh của cây cỏ nhọn lên, rất sắc, nó cắm thẳng vào da thịt của Tống Lương Ngâm. Cô vội vàng lùi chân lại, đột nhiên cô đâm phải một cơ thể lạnh băng. Tống Lương Ngâm mơ hồ không hiểu, bên tai cô quẩn quanh tiếng thở mạnh có kèm theo tiếng khóc của mình.

Trong phút chốc, lưng của cô bị đẩy mạnh một cái, không để cho Tống Lương Ngâm kịp giãy giụa, cơ thể cô đã rơi ngay vào ao cá đen kịt.

Từ nhà Nguyệt Quang bước ra, đã là lúc chiều tối. Tần Quan gọi điện theo số điện thoại mà sáng nay Đào Tử đưa cho anh nhưng không tài nào gọi được. Tần Quan cảm giác rằng mình buộc phải vì Nguyệt Quang mà giải thích với Đào Tử. Dù cho những lời mà Nguyệt Quang nói ra đáng tin tới mức nào nhưng ít nhất, anh cũng tin rằng Nguyệt Quang có ý tốt.

Nhìn Nguyệt Quang nằm co ro trên chiếc xô pha trông giống như một con mèo nhỏ bị ướt mưa vậy. Tần Quan không thể đi ngay giống như Đào Tử, anh đã ở lại nói chuyện cùng Nguyệt Quang, giúp côdọn dẹp lại nhà cửa.

ở nhà của cô, Tần Quan không tìm thấy một thứ đồ ăn nào, cũng không phát hiện ra một loại thuốc nào cần phải có cả, ngay cả những thứ đồ cần thiết trong cuộc sống hàng ngày cũng vô cùng thiếu thốn. Tần Quan định đi ra ngoài mua đồ, nhưng xung quanh khu nhà Nguyệt Quang ở không có một siêu thị lớn nào cả. Anh không để thế được, bèn lấy xe đi mua ở một nơi khá xa.

Khi về nhà Nguyệt Quang, Tần Quan gõ cửa, rất lâu sau mới thấy Nguyệt Quang ra mở. Anh cho rằng côđã ngủ, để cô ấy được nghỉ ngơi thêm một chút, Tần Quan bèn lặng lẽ chờ ở ngoài cửa.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, khi Tần Quan ý thức được là trời đang tối dần, anh lại một lần nữa ấn chuông cửa nhà Nguyệt Quang.

Vẫn chẳng có động tĩnh gì!

Tần Quan bắt đầu lo lắng, anh cố gắng nhớ lại lúc mình đi khỏi, có phải là đã mở ra, hay là quên không đóng cửa... Thế là suy nghĩ cứ rối tung cả lên, Tần Quan mỗi lúc một bồn chồn, anh vô cùng lo lắng, bởi người liên quan đến là Nguyệt Quang!

- Nguyệt Quang! Nguyệt Quang! - Tần Quan gọi to và đẩy cửa hết sức.

Anh đặt những thứ trên tay xuống, đang chuẩn bị phá cửa thì cửa cũng đã mở ra. Nguyệt Quang nhìn anh với khuôn mặt đầy mệt mỏi:

- Anh đợi lâu lắm phải không? Tại sao không gọi em sớm hơn?

Lúc đó, Tần Quan suýt chút nữa thì tiến lên phía trước ôm chầm lấy cô. Cái cảm giác bị dồn vào đường cùng sau đó lại được sống lại không phải ai cũng có cơ hội được trải qua.

May quá! May mà Nguyệt Quang không sao!

Trước khi đi, Tần Quan bôi thuốc cho Nguyệt Quang. Nhìn thấy những vết thương trông giống như vết cắn của động vật trên tay cô, nó to lên một cách lạ kì, Tần Quan cảm thấy đau xót. Anh lo lắng một ngày nào đó những vết thương bẩn thỉu này sẽ lan ra toàn bộ cơ thể Nguyệt Quang.

Nhìn thấy anh ấy lo lắng cho mình, Nguyệt Quang khẽ an ủi:

- Không sao đâu, chỉ một mình em ở đây mà cũng chẳng ra ngoài, kể cả bị cắn khắp người cũng không thể làm người khác sợ được đâu.

- Ai nói thế? Anh đến thăm em, chẳng lẽ em không nghĩ anh sợ à?

Tần Quan quan tâm bằng một chất giọng rất trẻ con, khiến cho Nguyệt Quang không mím nổi môi nữa, cô cười.

Cô cười lên thật sự rất đẹp, nó giống như giọng văn cô viết vậy. Ngồi trên chiếc xe buýt lắc lư, Tần Quan nghĩ ngợi trong lòng. Anh cho rằng mình đã quên đi Nguyệt Quang, ba năm để anh quên đi một người. Không ngờ rằng, cuộc gặp mặt hôm nay đã phá vỡ xiềng sắt trong tim anh. Từ đầu tới giờ, anh vẫn thích Nguyệt Quang, người viết văn rất hay ấy. Cũng chính vì cô mà anh mới gia nhập "Quán đêm".

Không thể liên hệ được với Đào Tử khiến Tần Quan cảm thấy không yên lòng. Sau khi về nhà, anh không quên lời dặn của Nguyệt Quang. Anh đăng nhập ngay QQ để tìm Tiểu Phỉ.

May mắn sao, anh gặp đúng lúc Tiểu Phỉ đang ở trên mạng. Tần Quan lập tức đánh ngay một hàng chữ rồi gửi đi:

- Tiểu Phỉ, anh là Tần Quan. Nếu có người đưa cho bài mà em đã viết để làm bối cảnh cho "Bàn chuyện kì quái trong trường học" thì đừng nhận nhé.

Vài giây sau, avatar của Tiểu Phỉ rung lên, Tần Quan mở ra và nhìn thấy:

- Hi hi, anh Tần, lâu lắm rồi không gặp!

Xem ra cô bé này còn chưa ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc. Nếu đặt trong hoàn cảnh trước đây thì cái mà Tần Quan sẽ phải sửa ngay trước tiên chính là bảo Tiểu Phỉ đừng gọi anh ta là "Anh Tần" nữa, vì nghe ra thế lại giống "anh Tình", như thế sẽ khiến người khác lầm lẫn. Nhưng đây là thời khắc quan trọng, anh không có thời gian đùa cợt nữa. Anh gửi lại cái tin:

- Tiểu Phỉ, anh không muốn đùa cợt với em, nhớ đừng có nhận đấy!

- Tại sao? - Đó là câu hỏi mà Tiểu Phỉ gửi đến.

Tần Quan không biết phải trả lời thế nào. Anh có thể tin tưởng Nguyệt Quang hết lòng nhưng điều đó không có nghĩa là người khác cũng có thể làm được. Về điều này, trong lòng Tần Quan đã tính cả. Anh trả lời nhanh chóng:

- Đừng nghĩ nhiều làm gì, nhớ lời anh nói là được rồi.

- Em đã nhận được rồi! Bài em viết là "Tiên đĩa khóc ra máu".

Dòng chữ này khiến Tần Quan đờ người trước màn hình. Một hồi lâu sau, anh mới run đôi tay, anh đánh chữ trả lời: - Đừng sợ, cứ cố mà ở nhà, ít ra ngoài thôi. Những chuyện đó sẽ không tìm tới em đâu.

Sau đó, bên kia QQ yên lặng rất lâu, cho đến khi Tần Quan chuẩn bị xuống mạng thì avatar của Tiểu Phỉ mới rung lên.

- ý gì thế? Anh nói là sẽ có cái gì đó quấn lấy em? Em còn chưa nhận được, anh đừng có dọa em!

Sự thay đổi của Tiểu Phỉ khiến Tần Quan an tâm trở lại, đồng thời anh cũng hơi tức giận. Anh trả lời lại một cách đứng đắn:

- Tốt nhất em hủy bản thảo "Tiên đĩa khóc ra máu" đi, mà cũng đừng nhận những bưu kiện của người lạ nhé. Bởi vì chỉ cần em nhận lại bài viết đó thôi, rất có thể tình tiết trong đó sẽ xuất hiện ngay trên người em.

Chén trà bên cạnh đột nhiên rơi xuống đất, "cạch" một tiếng làm Tiểu Phỉ sợ đến lạnh cả người. Cô vội vàng đóng khung đối thoại QQ vào và cong lưng đi thu dọn.

Tần Quan thật đáng ghét! Lâu lắm rồi không nói chuyện, thế mà vừa gặp cái đã nghĩ cách dọa cô. Tiểu Phỉ thì thầm trong lòng rằng sau khi thu dọn hết xong cô lại ngồi trước màn hình vi tính, tiếp tục tạo ra trình tự các mục trò chơi mới.

Đại học bốn năm, Tiểu Phỉ làm trong ngành công trình mạng. Trong cái chuyên ngành mà nam giới làm chủ này, cô lại có những thành tích phi thường khiến cho vô số người khác phải nhìn vào. Trò chơi thứ nhất mà Tiểu Phỉ tạo ra chính là "Bàn chuyện kì quái trong trường học" cho "Quán đêm". Chuyện tự sát của người con gái trên mạng đã khiến cho cô bị kích động rất mạnh, khiến cô hạ quyết tâm, từ nay về sau không chế tạo ra trò chơi kinh dị nữa.

Trên mặt bàn đặt chiếc màn hình vi tính của Tiểu Phỉ là một tấm ảnh của cô chụp chung với Hứa Thiên Cát. Hứa Thiên Cát đã từng là tác giả mà Tiểu Phỉ yêu thích, hiện tại đang là bạn trai của cô. Họ quen nhau trên "Quán đêm", cùng nhau viết bối cảnh cho "Bàn chuyện kì quái trong trường học".

Việc giải tán trang web không hề khiến cho đôi này chia tay nhau. Tiểu Phỉ nhìn hai người đang cười rất tươi trên mặt bàn, tự nhiên cô cảm thấy thoải mái. Lần trước, khi Tiểu Phỉ chạy đến nhà anh, phát hiện ra anh đang sốt cao, sắc mặt trông thật khó coi.

Khi Hứa Thiên Cát đã làm việc thì anh làm rất say mê. Cuối tuần trước, sau khi Tiểu Phỉ nài nỉ mãi anh ta mới chịu đến bệnh viện kiểm tra toàn bộ cơ thể.

Lần liên hệ chủ động này của Tần Quan khiến Tiểu Phỉ đột nhiên nảy ra suy nghĩ. Cô gác mọi việc lại, lấy ra một tấm danh thiếp từ trong chiếc ví da: Phòng khám tâm lý của Tống Lương Ngâm.

Một cơ hội ngẫu nhiên, lấy được tấm danh thiếp từ chỗ của một người bạn, không ngờ hiện tại Tống Lương Ngâm đã trở thành bác sĩ tâm lý rồi.

Tiểu Phỉ đột nhiên rất muốn đến thăm cô ấy. Trước đây trong số những người bạn gái trong "Quán đêm" thì chỉ có hai cô là thân thiết nhất với nhau. Sau khi giải tán, sau một lần cài đặt lại máy vi tính, Tiểu Phỉ đã mất đi rất nhiều những dữ liệu, suốt từ đó cô không có cơ hội để hỏi cách liên lạc với Tống Lương Ngâm.

Suy nghĩ của con gái thường rất tỉ mỉ. Quan hệ của mọi người, Tiểu Phỉ đều rất rõ. Từ Thiên Hứa thích cô, cô cũng sùng bái Từ Thiên Hứa, hai người tự nhiên sẽ đến với nhau. Đào Tử và Nguyệt Quang mỗi người có điểm tốt riêng của mình, không so sánh được cao thấp, nên mọi người nhất trí bầu hai người làm trạm trưởng. Còn về Tần Quan, Tiểu Phỉ biết người anh ta thích luôn là Nguyệt Quang. Trong khi Tống Lương Ngâm lại khiến cho người ta có cảm tình rất tốt, do cô ấy giỏi về phân tích tâm lý.

Khi "Quán đêm" còn tồn tại thì Lương Ngâm vô cùng quan tâm tới Tiểu Phỉ. Nghĩ đến giờ mà phải gọi cô là bác sĩ Tống, Tiểu Phỉ thật sự không thấy quen miệng.

Xem xong địa chỉ phòng khám trên tấm danh thiếp, Tiểu Phỉ tính toán rằng đạp xe đến đó phải mất khoảng hai tiếng. Mạng Internet thông thái chẳng thiếu thốn cái gì, chỉ thiếu mỗi vận động.

Xuống tầng, dắt chiếc xe ra, Tiểu Phỉ quyết định đến thăm bác sĩ Tống mà đã lâu cô không gặp

Bình Luận

Open element in lightbox
am