Chương 3 - Lớp sương mù thứ ba - Học viện Y học đáng sợ (1)

Đã trực tới giờ ngọ ban đêm, đèn trong phòng khám tâm lý của Tống Lương Ngâm vẫn sáng. Được khắc trong đêm tối ấy nhưng nó vẫn không thể nhập vào được.

Tuy giá đất trong trung tâm thành phố quá cao, tiền tiết kiệm cộng với tích lũy của gia đình chỉ đủ tiền mua nhà ở ngoại ô để mở phòng khám nhưng Tống Lương Ngâm vẫn cảm thấy hài lòng. Bạn biết đấy, những người có điều kiện đến khám ở chỗ bác sĩ tâm lý hầu hết đã có xe riêng. Môi trường yên tĩnh ở khu ngoại ô thành phố này là nơi thích hợp nhất cho việc điều trị tâm lý.

Việc bạn trai mãi không gọi điện thoại tới khiến cho bác sĩ Tống có chút tức tối. Cô rất đồng ý với một quan điểm: Bác sĩ tâm lý cũng cần phải có bác sĩ tâm lý riêng cho mình.

Trong thời gian qua lại với người yêu, Tống Lương Ngâm không tránh khỏi được việc phân tích cử chỉ của anh ấy. Đó không phải là do cố ý mà là do bệnh nghề nghiệp. Giống như hiện tại, một lời hỏi thăm muộn mằn cũng khiến cô phải suy nghĩ. Nếu không phải là do điều kiện khách quan bất khả kháng thì việc bạn trai không thể gọi điện thoại đến cho cô chẳng phải đã chứng tỏ rằng chuyện tình cảm của họ đã xuất hiện vết rạn nứt?

Tống Lương Ngâm ngồi trước chiếc vi tính, bắt mình phải tập trung vào công việc. Cô mở tập tài liệu có đánh chữ, bên trong ghi rõ tiền sử bệnh tâm lý của người điều trị. Hiện tại, cô đang xem bản ghi chép của một bé trai. Bé trai đó đi cùng với người giúp việc, ngồi xe của nhà tới. Sự giàu có của nó, có thể tưởng tượng ra được.

Nhưng với hoàn cảnh gia đình tốt như vậy mà bé lại đến đây trong tình trạng không có cha mẹ đi cùng. Qua những câu hỏi đơn giản, Tống Lương Ngâm phát hiện, do đã lâu không được sự quan tâm của cha mẹ mà tâm hồn đứa bé dần dần khác lạ, có khuynh hướng bạo lực nghiêm trọng.

Trong quá trình điều trị, đôi mắt đứa trẻ đầy ý thù địch, trong tay lúc nào cũng mang theo một hộp bằng gỗ. Do quan tâm, Tống Lương Ngâm hỏi nó:

- Anh bạn nhỏ à, có thể nói cho cô biết, cái hộp trong tay cháu đựng thứ gì vậy?

Câu hỏi đó đã đánh trúng vào lòng của thằng bé, nó cười ma mãnh và mở cái hộp, lấy ra xác một con chim và đặt lên bàn khám bệnh. Tống Lương Ngâm bị thằng bé dọa cho sợ hãi. So với con chim bị moi nội tạng bên trong ra, điều làm cô kinh ngạc hơn là nét hận thù lắng đọng trong đôi mắt thằng bé.

Nói thật, cái ánh mắt đó đã khiến cho Tống Lương Ngâm đến giờ vẫn cảm thấy sợ. Trong lúc trầm tư suy nghĩ, tiếng kêu sắc nhọn của di động bỗng nhiên vang lên khiến cô run lạnh cả người. Tống Lương Ngâm nhìn đồng hồ, đúng mười hai giờ, bạn trai cuối cùng đã nhớ tới sự tồn tại của cô.

Bác sĩ Tống nhấc điện thoại lên, trực tiếp nghe. Đang muốn càu nhàu với người yêu của mình, cô bỗng cảm thấy không khí có gì đó khác lạ. Cô nói liên tục mấy tiếng "alô" nhưng không có câu trả lời của đối phương. Lúc này, Tống Lương Ngâm mới xem lại màn hình di động.

Là điện thoại của Đào Tử gọi đến!

Cái tên này vừa quen thuộc lại vừa lạ lẫm. Trong số sáu tác giả, chỉ có Tống Lương Ngâm có cách liên lạc với Đào Tử. Sau khi "Quán đêm" giải tán, bọn họ rất ít khi gọi điện cho nhau. Không xóa số điện thoại của đối phương đi có lẽ là do không muốn xóa bỏ đi nỗi day dứt về sự việc ấy.

- Cậu... có chuyện à?

Tống Lương Ngâm nắm chặt lấy di động, nhẹ nhàng hỏi. Vào thời khắc ban đêm, bất cứ ai nhận được một cú điện thoại không nói gì đều cảm thấy một nỗi lo lắng không tên.

Ngoài tầm kiểm soát của cô, trong di động lại truyền đến một tiếng rên thảm thiết từ xa, như có như không, lại rất gai xương sống. Lông tay, lông chân của Tống Lương Ngâm lập tức dựng đứng cả lên, cônghe rất rõ tiếng kêu cứu của một cô gái, đối phương muốn biểu đạt với cô một thông tin nào đấy.

Tiếng rên cứ tiếp tục, Tống Lương Ngâm trong phòng khám đơn độc không một bóng người chỉ cảm thấy âm thanh đấy giống như tiếng kêu gào thảm thiết, có điều nó được chỉnh nhỏ đi khoảng chục lần. Định thần trở lại, cô vội vàng hét trong di động:

- Đào Tử, cậu đang ở đâu? Có chuyện gì thế?

Điện thoại hết sáng, cuộc nói chuyện kết thúc do đối phương tắt máy. Tim của Tống Lương Ngâm trong phút chốc như bị treo lên ở nơi cao nhất. Cô ngồi bất an trước máy vi tính, tay nắm chặt lấy di động, tiếng kêu thảm thiết, đau khổ vẫn bay lượn bên tai. Tuy nó nhẹ nhưng vẫn có thể cào xé tim gan.

Trong tưởng tượng, đó là tiếng kêu của vong hồn bị quỷ rút lưỡi, rán dầu, khoét người dưới địa ngục. Phút chốc, cánh cửa sổ chạm đất phía trước bàn làm việc dường như đang trình diễn một màn biểu diễn. Tống Lương Ngâm vội vàng hít thở sâu, cô buộc phải điều chỉnh lại tinh thần. Ban nãy cô đã rơi vào kiểu ám thị tâm lý do chính mình tưởng ra.

Đào Tử không thể xảy ra chuyện gì được! Cô ấy là người phóng viên nữ đã từng nhìn thấy nhiều sóng gió nhất, cô ấy sẽ không dễ dàng để mình rơi vào nguy hiểm!

Khi cảm thấy an toàn hơn, Tống Lương Ngâm mới quyết định gọi điện thoại lại cho Đào Tử, hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Đúng lúc cô chuẩn bị nhấn phím gọi, màn hình trước mắt cô hiển thị màu xanh da trời. Tống Lương Ngâm sợ bị mất bản nhật kí ghi chép của bệnh nhân, cô vội vàng di chuyển chuột để điều chỉnh.

Khi cô tìm thấy được bản ghi chép quen thuộc thì chuyện không thể tưởng tượng được đã xảy ra. Cô nhìn thấy cửa sổ văn bản từng cái từng cái một được nhảy ra, Tống Lương Ngâm nghĩ ngay rằng, máy vi tính của mình bị virut. Cô định đưa con trỏ đến góc phía trên bên phải để đóng cửa sổ đó lại thì đỉnh của văn bản có viết một tiêu đề nghe ghê người, nó đập vào trong mắt cô, đánh thẳng vào tâm hồn cô.

"Học viện Y học đáng sợ".

Đây là bộ truyện mà Tống Lương Ngâm không muốn đọc lại, chẳng muốn nhớ đến dù cho nó là do cô viết. Mặc dù đã làm bác sĩ tâm lý, hiểu hết quá trình điều trị, nhưng bao nhiêu năm qua, Tống Lương Ngâm vẫn không điều trị nổi cho mình.

Cô sợ, cô không muốn nhìn thấy bộ chuyện đó nữa. Nghĩ đến trong bản tin đó, hình ảnh người con gái chết trước màn hình vi tính do uống thuốc tự tử ba năm qua, tất cả như cái bóng đè quanh quẩn bên cô.

Tống Lương Ngâm vội vàng đóng các cửa sổ, cô chiến đấu với những văn bản mỗi lúc một mở ra nhiều này. Dần dần, lực bất tòng tâm, con chuột chậm chạp không thể theo kịp được tốc độ mở cửa sổ.

Phịch! Tống Lương Ngâm rút nguồn chiếc vi tính ra, màn hình hiển thị trong phút chốc đen lại. Do hành động quá mạnh nên côđã rút luôn dây điện của chiếc đèn bàn. Phòng khám bệnh một màu đen kịt, chỉ có thể nghe thấy tiếng nhịp tim đập quá nhanh của mình. Tống Lương Ngâm mò mò góc bàn, ngồi xuống dưới đất. Côkhông muốn cắm chiếc đèn bàn vào nữa, vì sợ rằng, nếu không cẩn thận thì lại khởi động lại máy, khiến cho những file đáng sợ kia lại mở trở lại.

Trong lúc tĩnh lặng, một tờ giấy in đột nhiên bay từ trên cao xuống, rơi đúng vào tay của Tống Lương Ngâm. Cô ngẩng đầu nhìn, trong phút chốc, tất cả mọi giác quan đều sụp đổ: Chiếc máy in trên đầu trong tình trạng máy vi tính tắt điện vẫn đang liên tục nhả ra giấy! Trong bóng tối, giống như một cái mồm lớn đang niệm một lời nguyền nào đó.

Nếu côkhông đoán sai, cái in trên tờ giấy đó chính là "Học viện Y học đáng sợ". Tống Lương Ngâm cười đau khổ một lúc. Chính dưới ánh trăng âm u và lạnh lẽo ấy côđã ngắm nhìn bài viết trong tay mình. Một lần nữa chứng thực cách nghĩ của mình...

Em là người cuối cùng nhìn thấy bạn cùng học Ngô Tiểu Yến à? Lúc đấy cô ấy có biểu hiện gì khác thường không? Ví dụ như, nói những lời kì lạ hoặc là làm những việc gì đấy quái lạ?

Anh cảnh sát trẻ tuổi ngồi đối diện hỏi tôi những câu hỏi công thức.

Tôi do dự một lúc rồi nhẹ nhàng lắc đầu. Nghĩ tới khi được vớt ra khỏi bể ngâm xác, cơ thể Ngô Tiểu Yến ướt sũng, khuôn mặt trắng nhợt quắt lại để lộ ra một sự kinh hãi méo mó, dường như nhìn thấy một cái gì đáng sợ.

Anh cảnh sát trẻ lại thở một hơi dài, anh đã thấy được điểm hóc búa của vụ án. Đối mặt với những lời thêm thắt đặt điều nói xấu, nếu như vụ án đó lại được kết luận là tự sát thì phía trường học và phụ huynh tuyệt đối không thể chấp nhận được nữa. Họ buộc phải phá nhanh vụ án này, đưa ra những chứng cứ thiết thực, không thể để sinh viên ở trong trạng thái khủng hoảng bất an được nữa.

- Được rồi, hôm nay dừng ở đây đã. Nếu em nhớ ra thêm điều gì, hãy liên lạc lại với anh! - Anh cảnh sát trẻ gập cuốn sổ "phập" một tiếng, sắc mặt nặng nề khi dặn dò tôi.

- Vâng ạ, em sẽ làm thế.

Tôi đứng người dậy, không muốn nán lại ở đây thêm một giây nào nữa, tôi quay người đi để lại anh cảnh sát trẻ ngồi một mình nơi đó tập trung suy nghĩ.

Về cái chết của Ngô Tiểu Yến, tôi có thể nói cái gì cũng không biết sao? Tôi cúi đầu, bước nhanh để rời khỏi cái không gian nhỏ hẹp khiến tôi ngạt thở đó. Ban nãy, đối diện với những câu hỏi của cảnh sát, tôi có thể nói gì? Chẳng lẽ... chẳng lẽ bắt tôi nói với anh ta, tôi cảm thấy Ngô Tiểu Yến... cả những bạn học kia đều gặp phải quỷ sao? Những lời phỏng đoán vô căn cứ đó, ngay cả tôi còn không thể tin hoàn toàn thì làm sao khiến bọn họ tin được?!

Trời ơi, trong học viện y học luôn bày ra những thứ khiến người thường phát sợ. Ví dụ như, phòng giải phẫu đáng sợ thuộc nhà pháp y u ám, trong phòng chứa từng cái xác một được ngâm phoóc môn, còn nữa... gần đây trong trường học xảy ra những vụ án mạng kì quái, người chết giống tôi, đều là những sinh viên khoa lâm sàng. Mà Ngô Tiểu Yến, là học sinh nữ thứ ba chết trong bể ngâm xác đó.

Gần tối, gió đêm thổi về, cái trường học to như thế mà lại chỉ có vài học sinh đang đi lại trong ấy.

Cửa phòng chứa xác đóng kín mít. Từ khi nơi đây xảy ra án mạng, người nữ phụ trách trông giữ nơi đây bị trường học cho tạm thời nghỉ việc. Sau khi tiếp nhận hỏi cung và thẩm vấn của cảnh sát nhiều lần, cuối cùng đã xác định rằng cô ấy không có liên quan gì trong vụ này. Nhưng người nữ bảo vệ ấy lại không nói gì, cũng không muốn phải tiếp tục trông nhà chứa xác nữa. Trường học không còn cách nào khác đành soạn một văn bản tuyển nhân viên.

Tiếp sau đó, ở đây lại liên tiếp xảy ra hai vụ án mạng, người chết đều là sinh viên nữ của khoa lâm sàng, xác chết đều được tìm thấy trong bể ngâm xác. Cách chết như vậy, nếu chỉ có một lần thì còn có thể nhận định là ngoài ý muốn hoặc là tự sát, nhưng xảy ra vụ thứ hai rồi đến vụ thứ ba thì không thể không nổi lên sự nghi ngờ và cảnh giác từ mọi phía.

Các xác chết mới thông thường đều phải được định hình trong bể ngâm xác, ít nhất nửa năm sau mới có thể kéo lên vào phòng học để dùng cho việc phẫu thuật. Các học sinh thường không dùng tới xác ở trong phòng đặt xác. Thế... Ngô Tiểu Yến bọn họ... vì sao lại đến phòng giữ xác? Bọn họ tại sao lại lỡ chân để rơi vào trong bể ngâm xác cơ chứ?

Tôi nhớ lại kết quả giám định pháp y, Ngô Tiểu Yến và hai người bạn gái cùng học kia đều là lỡ chân để rơi vào bể ngâm xác, đã có vết tích của việc vùng vẫy, nhưng cuối cùng vẫn không sống lại được...

- Ôi! - Một tiếng kêu than hơi run rẩy cùng với cơn gió đêm truyền đến tai tôi. Tôi đột nhiên sợ hãi, đột nhiên cảm thấy toàn thân mình ớn lạnh, lông tay cũng theo đó mà dựng cả lên. Đằng sau lưng như có cái gì đó đang tiến dần đến tôi... không có âm thanh chẳng có hơi thở, không nghe thấy bất kì tiếng bước chân nào. Tôi lấy can đảm và từ từ quay đầu lại. à, thở một hơi dài, tôi trách mình đã quá đa nghi.

Sau lưng tôi là người bảo vệ mới được tuyển vào làm. Ông ta đứng ưới một bóng đen bị sấp bóng, tôi nhìn không được rõ các nét và sắc thái biểu cảm của ông ấy. Đột nhiên, một cơn gió lạnh từ khe hở cửa chính thổi ra. Lỗ chân lông bị thổi đầy vào cơn gió lạnh u ám.

Tôi lùi về sau hai bước theo bản năng, lúc đó mới phát hiện, tôi đang dừng lại ở cửa của nhà để xác. Từ sau khi nơi này xảy ra án mạng, tôi luôn tránh tiến đến gần vào buổi tối. Tối hôm nay ma quỷ nào xui khiến mà tôi đã tiến gần tới đây? Tôi quay người lại, định vội vàng rời khỏi, điện thoại lúc này lại kêu to, không kìm được tôi kêu lên một tiếng, tiếng kêu sợ hãi ngắn ngủi ấy truyền đi trong đêm tối yên tĩnh khiến tôi có cảm giác sợ hãi. Đưa tay ép lên tim, tôi nghi ngờ, thậm chí tôi còn nhìn thấy cả tim mình đang đập.

Móc chiếc di động ra, tôi cau mày nhìn số điện thoại lạ, ấn vào nút nghe một cách không hài lòng:

- Alô, ai vậy?

- Xin chào, tôi là Lý Dật Phàm.

Đó là người cảnh sát trẻ ban sáng đã gặp, từ đầu dây bên kia vang lên âm thanh giọng nói lạnh lùng.

- Anh tìm em có việc gì?

- Em đang ở đâu? - Anh ta hỏi thấp giọng.

- ở... trước cửa phòng để xác.

Tôi do dự một lát rồi vẫn nói với anh ta.

- Em làm gì ở đấy? - Giọng của Lý Dật Phàm có đôi chút thay đổi. - Có phải em đã nghĩ ra cái gì rồi không? Hay là, em biết cái gì đó nhưng lại không muốn nói ra?

- Không... em, không có... em chỉ đến nhìn nơi đây một chút, nhớ lại người bạn cũ ấy mà.

Tôi thở dài.

- Tuy vậy em đồng ý cách nhìn nhận của anh. Ngô Tiểu Yến... cô ấy, không các cô ấy, em tin là họ không thể tự sát được.

Sau khi đầu kia điện thoại yên tĩnh vài giây, tiếng của Lý Dật Phàm lại cất lên:

- Em không được để kích động tinh thần quá, hay về kí túc nghỉ sớm đi. Đúng rồi, ngày mai bọn anh sẽ bảo làm một chiếc máy giám sát. Chuyện này chỉ cần em biết là được, tạm thời đừng nói cho ai biết.

- Vâng, em nhớ rồi.

Tuy có chút kì lạ nhưng tôi không hỏi nhiều. Gác điện thoại, tôi nhìn về phía cửa phòng để xác một lần nữa, cái bóng vút qua nhanh, đột nhiên biến mất, đã chẳng còn ai đứng ở đó nữa.

Lê đôi chân nặng nề về tới kí túc. Ngoài Mã Dập Tinh đã về nhà, hai người bạn cùng phòng còn lại đã ngồi yên lặng ở giường mình và làm việc của họ. Tối nay, họ đều không phải tự học, cũng không phải đến phòng phẫu thuật để làm giải phẫu. Tôi ngồi trước chiếc bàn đặt máy vi tính, chống tay lên trán.

- Lương Ngâm, hôm nay cảnh sát tìm cậu hỏi gì thế? - Trương Nhạc Thanh ở giường trên phía đối diện quay người, đến gần phía tôi hỏi.

- Chẳng có gì, đơn giản chỉ là nói chuyện thôi. - Đã mệt cả ngày nên tôi hơi lười mở miệng.

Cậu... nói với bọn họ rồi à? Giấc mơ kì lạ của Tiểu Yến Tử, còn cả những tiếng động kia?

- Đương nhiên là không. Chuyện không có căn cứ khoa học tớ làm sao nói được với cảnh sát?!

Tôi đột nhiên có chút bực tức, ngửng đầu nhìn thẳng cô ấy.

Kể cả Ngô Tiểu Yến, học kì này đã có ba người chết, ba người đó đều ở khoa lâm sàng chúng tôi. Cái chết của họ phủ một bóng mờ trong tim của những sinh viên trong khoa. Cuối cùng... còn có ai sẽ tiếp tục được nghe thấy âm thanh kì quái đó không? Còn có ai sẽ phải mơ thấy những giấc mơ li kì kia không? Vậy, người phải chết tiếp theo... sẽ là bạn, là tôi, hay là cô ta?

Nửa đêm, tôi xoay người liên tục trên giường, những chuyện xảy ra ngày hôm nay đã khiến tôi không hề muốn ngủ. Đêm dần khuya, đèn trên đường đi của tòa nhà cũng tối dần, ngày càng tĩnh mịch, thậm chí tôi có thể nghe thấy tiếng thở nhẹ của những người bạn trong phòng sau khi chìm vào giấc ngủ. Đột nhiên, tôi vểnh tai lắng nghe, dường như nghe thấy tiếng gì đó, tí tách, tí tách, tí tách tí tách... Đó là tiếng gì thế? Là tiếng chạy của kim đồng hồ? Không giống, tôi dần dần lấy lại tinh thần, lắng nghe một cách kĩ càng, hình như là... tiếng nước nhỏ giọt.

Lạ thật! Kí túc của chúng tôi cách phòng chứa nước mấy gian nhà cơ mà, hơn nữa, phòng chứa nước và kí túc của chúng tôi ở về một phía. Cứ coi như vòi nước có nhỏ giọt ra thì âm thanh đó lại có thể truyền xa đến như vậy?

Cùng với tiếng nước nhỏ giọt, một âm thanh cứ lượn lờ vương vít và truyền vào tai tôi:

"Lương Ngâm, Lương Ngâm... là mình đây, mình khó chịu quá, cậu mau đến cứu mình đi... mình ở trong bể nước... cậu nhất định... phải đến cứu mình đấy..."

- á! - Cái âm thanh đó? Tôi xúc động đến suýt chút nữa thì nhảy người lên.

Đó là tiếng của Ngô Tiểu Yến! Không sai, chắc chắn là cô ấy! Nhưng, buổi sáng rõ ràng mình tận mắt nhìn thấy xác cô ấy được vớt ra từ trong bể nước mà, sao bây giờ... tiếng cô ấy lại vang lên khe khẽ, từ xa tới gần, lặp đi lặp lại, vang lên từ cửa phòng kí túc.

Tôi cũng là người bạo gan, điều này tôi có thể chứng minh. Một vài bạn cùng học có thể bị ngất trong giờ giải phẫu, nhưng tôi thì lại có thể lạnh lùng phẫu thuật xác chết, hoàn thành nhiệm vụ mà thầy cô giao cho. Mặc dù to gan như thế nhưng trong thời khắc đêm tối thế này, tôi vẫn còn cảm thấy một cảm giác sợ hãi nổi lên trong tim.

ôLương Ngâm, Lương Ngâm... cứu mình với...ằ

Âm thanh đó, giống như ngọn thủy triều trào lên trong đêm tối, từng cơn từng cơn xô mạnh đến như muốn nuốt chửng lấy tôi.

Sống lưng tôi ớn lạnh. Phần chân tóc bốc lên khí lạnh nhưng tôi không dám nói ra, chỉ có thể nói với bản thân rằng thế giới này không có quỷ, những người học y tại sao còn tin vào những cái đó!

Trời dần sáng, âm thanh đó đi xa dần, dần dần không nghe thấy nữa.

Vương Tuyết Vi nằm trước mặt tôi đã tỉnh, cô dụi dụi đôi mắt nhập nhèm, ngồi dậy, tôi đoán là muốn đi vệ sinh. Nhìn thấy tôi ngồi đờ đẫn chiếc chăn bông trên giường, cô ấy dường như sợ hãi, trong phút chốc không còn ngái ngủ nữa.

- Lương Ngâm, cậu sao thế? Sắc mặt cậu sao kém thế, không phải cả đêm không ngủ được đấy chứ?

- Không, không có gì... bụng tớ hơi khó chịu.

Tuyết Vi là người nhát gan nhất trong phòng kí túc của bọn tôi. Tôi nói ra sẽ làm cô ấy sợ nên đành nói dối cho qua.

Khi nói câu nói đó, dường như tôi còn nghe thấy tiếng của Ngô Tiểu Tuyết vọng về một cách rõ ràng trong đầu tôi.

"Lương Ngâm, mình khó chịu quá, cậu mong đến cứu mình đi..."

- Không khí lạnh lẽo của buổi sáng sớm khiến tôi ngạt thở, tiếng động mạnh trong ***g ngực dường như xé tan suy nghĩ của tôi.

Tôi sợ hãi, một sự sợ hãi không tên. Trong tâm trí đột nhiên vụt qua một cái gì đó, dường như có người nào đang dùng mắt nhìn chăm chú vào tôi. Cùng với việc cảm nhận được ánh mắt giám sát, dường như còn có một âm thanh đang gọi tôi..

- ... Cậu nhất định...phải cứu tớ nhé...

Điều này... là thật? Lẽ nào... Ngô Tiểu Yến chưa chết? Tôi đập mạnh vào đầu, Tống Lương Ngâm à, Tống Lương Ngâm, vừa mới sớm ra mày đã điên rồi, người đã chết còn có thể sống lại được không?

Vương Tuyết Vi nhìn thấy khuôn mặt câm lặng không hề lên tiếng của tôi, cho rằng tôi quá đau bụng, cô vội vàng nhấc chiếc phích nước nóng lên rót cho tôi ít nước. Ai ngờ, phích nước nóng đó lại không có gì, cô ấy đành mở cửa tính đi đun cho tôi ít nước.

- ấy, Lương Ngâm?

Tôi nhìn về phía Tuyết Vi gọi, thấy cô ấy đang bồn chồn chỉ vào một vũng nước trước cửa và nói:

- Đêm qua cậu làm đổ nước trong phích ra hả? Sao ngoài cửa lại có nhiều nước thế kia?

Tôi đờ người ra, xuống giường và đi về phía đó để xem.

Đó không phải là mùi của nước.

Lại nghĩ đến âm thanh tối qua nghe thấy, tôi mím chặt môi lại không nói câu nào.

Ngô Tiểu Yến ở bên cạnh phòng kí túc của chúng tôi, chúng tôi đều đặt cho cô ấy cái tên: Tiểu Yến Tử. Tiểu Yến Tử khi còn sống và tôi là bạn tốt của nhau. Tính tình thoải mái, cô ấy có thể cười cả ngày được. Cô ấy không bao giờ giấu nổi chuyện gì cả, cứ có cách nghĩ hoặc điều gì tủi thân nhất định phải bộc phát ra ngoài. Một cô gái như thế tuyệt đối không bao giờ nghĩ tới việc tự sát.

Nếu buộc phải tìm ra một lý do thì tôi nghĩ, nhất định rằng nó có liên quan tới giấc mộng mà cô ấy đã từng gặp phải trước khi chết hoặc là những âm thanh ấy.

Một buổi tối trước ngày xảy ra chuyện, cô ấy còn chạy đến phòng tôi, kéo tay tôi và nói thật nghiêm túc, cô ấy lại mơ giấc mơ đó. Cái người con gái đã chết trong bể ngâm xác kia cầu xin cô ấy rất nhiều lần rằng hãy mau đến cứu cô ta.

Nói đến cô gái đã chết đó, thực ra tôi cũng biết cô ấy. Cô ấy tên Trương Diễm Hồng, là một sinh viên của lớp lâm sàng 1. Tôi, Tuyết Vi, Tiểu Yến Tử và cô ấy được phân thành một tổ trong giờ giải phẫu. Mỗi một tổ có tất cả năm người, một sinh viên còn lại cả bốn chúng tôi đều không biết. Cô ấy là sư tỉ của chúng tôi, do không thi qua được môn này nên phải học lại.

Sư tỉ chân tay vụng về, ngay cả dao phẫu thuật dùng cũng không được thành thạo. Bốn người chúng tôi chỉ cùng làm thực tập giải phẫu với cô ấy có một lần rồi sau đó đã xin giáo viên chuyển tổ cho cô ấy.

Nghe nói sau đó không lâu, sư tỉ đã tự sát do áp lực vì không thể tốt nghiệp được. Khi đó trong lòng chúng tôi đều cảm thấy rất áy náy, cảm giác rằng trước đó không nên loại bỏ cô ấy.

Lại qua một hai tháng, Trương Diễm Hồng cũng tự sát, lại là chết cùng một nơi với sư tỉ: Bể ngâm xác trong phòng chứa xác. Đến bây giờ tôi còn nhớ rất rõ, Tiểu Yến Tử mở to đôi mắt tròn xoe của mình, nắm rất chặt tay tôi, suýt chút nữa bóp vỡ xương cổ tay của tôi:

- Lương Ngâm, tớ nghe nói, Trương Diễm Hồng trước khi tự sát cũng mơ thấy sư tỉ nói muốn Diễm Hồng đến cứu cô ấy.

- Cậu đừng nói mò!

Tôi vung tay cô ấy ra, cầm lấy bím tóc trước ngực của cô.

- Tớ thấy cậu bị ma quỷ nhập rồi, người khác nói mò mà cậu cũng tin.

Nhưng... mình đã mơ đến năm sáu lần rồi. Mình rất muốn đi xem xem, Trương Diễm Hồng cô ấy... có khi nào vẫn còn sống?...

Cô ấy lắc đầu, nói có chút hỗn loạn.

Cô ấy không thể nào đi lừa người khác. Chính vì biết điều này, tôi tuy không phải là người tin vào thuyết định mệnh, cũng không tin vào ma quỷ, nhưng trong lòng tôi vẫn cảm thấy gai gai, thế là tôi nặng lời cắt ngang cô ấy.

Cậu còn nói lung tung nữa tớ sẽ tức lên đấy. Người khác đều không nghe thấy, tại sao cậu lại có thể nghe thấy giọng nói của cô ấy?

Đưa cổ tay lên để xem đồng hồ, tôi cúi đầu nói với cô ấy:

Một lúc nữa mình còn có tiết học, không thể nói chuyện cùng cậu nữa. Cậu đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, đi tự học hoặc đi nghe giảng cùng mình đi.

Không đâu. Mình muốn yên tĩnh một chút. Cậu cứ đi học đi, không làm phiền cậu nữa.

Cô ấy mỉm cười, có một khoảnh khắc nào đó tôi thấy toàn thân cô ấy bị lay động. Do dự một lúc tôi muốn đưa tay ra kéo cô ấy lại, nhưng cô ấy đã bước đi khỏi rồi.

Cũng tốt, để cô ấy ở một mình, có lẽ sau khi nghĩ thông rồi, ngày mai lại là một Tiểu Yến Tử mặt mày hớn hở ngay thôi mà. Tôi nhớ rằng, khi đó tôi đã nghĩ như vậy. Kết quả là, ngày thứ hai tôi biết được tin cô ấy tự sát.

Cùng một địa điểm, cùng một phương thức chết, điều này... có thể là trùng hợp nữa không? Giấc mộng đó hoặc là những âm thanh đó... có thực sự tồn tại không? Thế giới này có thực sự tồn tại ma quỷ? Hay đó chỉ là tưởng tượng vô căn cứ?

Lương Ngâm... cứu mình với... mình khó chịu quá... cầu xin cậu cứu mình với...

Mỗi tối tiếng của Tiểu Yến Tử lại vang lên, đêm nào tôi cũng bị nó dày vò không dám ngủ, không dễ ngủ chút nào. Cũng có thể là do cơn ác mộng đó mà khi bừng tỉnh lại tôi phát hiện ra mồ hôi đã thấm ướt gối. Chưa được mấy ngày, tinh thần tôi suy sụp, sắc mặt xanh xao ghê gớm.

Sau khi ăn cơm trưa xong về kí túc, tôi ngồi ngay trước bàn để vi tính, mở ngay máy tính xách tay ra, chuẩn bị dùng ftp để nhận bài viết mà giáo viên gửi cho mỗi sinh viên. Chiều nay là buổi thi môn này, tôi cần phải chỉnh sửa lại bài viết trước thời gian đó.

Vừa mới lên mạng xong, còn chưa kịp di chuột thì một bản word đột nhiên bắn ra, tôi đờ người ra, cho rằng do mình đã thao tác sai. Vừa mới định đóng nó lại thì bất ngờ, mũi tên nhấp nháy trên bản word đó chuyển động nhanh chóng.

Lương Ngâm, tại sao bạn không đến cứu mình, tại sao? Mình vẫn đang đợi bạn mà...

Từng chữ từng chữ cỡ to màu đỏ tươi đột nhiên hiện ra trước mắt.

Tôi đờ người nhìn vào trước màn hình, lòng bàn tay dần dần bị ướt. Có lẽ nào... máy tính của tôi bị người khác khống chế từ xa? Lý trí khiến tôi nghĩ đến điều này đầu tiên. Nhưng, ai có thể giở trò đùa vô duyên thế này với tôi? Hơn nữa, tôi chưa bao giờ nói với người khác về âm thanh nghe thấy trong đêm tối. Vậy bây giờ ai đang là người đánh chữ? Chẳng lẽ... đúng là Tiểu Yến Tử?

Đưa tay ra rút điện nguồn, màn hình máy tính ngay lập tức đen lại. Tôi đờ người ngồi trước màn hình. Một hồi khá lâu.

- Lương Ngâm, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sắc mặt cậu càng ngày càng kém!

Trương Nhạc Thanh nhìn ra điểm bất thường của tôi, nhảy từ trên giường tầng xuống, ngồi trên giường tôi, lo lắng đưa tay ra nắm lấy đôi tay lạnh lẽo của tôi.

Đôi tay lạnh lẽo của tôi đã làm cô ấy sợ, nhìn vào đôi mắt quan tâm của cô, đột nhiên tôi lại muốn khóc. Hơi cúi đầu xuống, tôi nói giọng buồn buồn:

- Nhạc Thanh, tớ nói cho cậu biết nhưng cậu phải đảm bảo rằng không được nói với ai, đặc biệt là với Tuyết Vi, cô ấy nhát gan, mình e cô ấy sẽ sợ!

Trương Nhạc Thanh đột nhiên nhìn vào tôi, có lẽ là do chưa bao giờ nhìn thấy tôi yếu đuối như lúc này, cứ như cây cà chua bị sương phủ xuống. Một hồi lâu sau cô ấy mới gật đầu và nói:

- Được, mình đồng ý.

Tôi mím môi, khẽ nói.

- Tuy có vẫn có chút khó tin nhưng, mình nghĩ... Tám mươi mình bị gặp quỷ rồi!

- Cái gì? Cậu cũng...

Trương Nhạc Thanh sốt sắng đứng dậy.

Tôi nhìn cô ấy, đợi cô bình thường trở lại mới tiếp tục nói:

- Đúng vậy, mấy hôm trước, khi Tiểu Yến Tử còn sống mình còn không tin. Nhưng, mấy ngày hôm nay, mình cũng đã nghe thấy những âm thanh đó. Tuy nhiên người kêu cứu lần này không phải là Trương Diễm Hồng mà lại là Tiểu Yến Tử.

Tôi kể sơ qua với Nhạc Thanh về chuyện xảy ra mấy ngày hôm nay.

Bây giờ mình nghĩ, không chừng những gì Tiểu Yến Tử nói đều là thật, chỉ có điều người đòi cứu mạng không phải là người còn sống mà là ma quỷ.

- ý cậu là... Tiểu Yến Tử là con quỷ chết thay Trương Diễm Hồng? Như vậy thì Trương Diễm Hồng mới có cơ hội đầu thai?

Nhạc Thanh rướn cao đôi lông mày. ở quê cô, người già trong thôn rất tin vào cách nói này. Người bị dìm xuống, bị sặc nước mà chết đều phải tìm một con quỷ chết thay thế thì mới có thể đầu thai lại được. Tuy bây giờ là ban ngày, khi mà mặt trời còn đang chiếu sáng nhưng nói đến những chuyện như thế trong người vẫn cảm thấy dựng tóc gáy.

Tôi nghĩ một lúc rồi gật đầu:

- Buổi tối trước hôm Tiểu Yến Tử chết, cô ấy đã đến tìm mình ở kí túc của chúng ta, cô ấy nói cô ấy rất muốn đến xem phòng chứa xác. Cô ấy nói cô ấy luôn có cảm giác rằng Trương Diễm Hồng còn chưa chết. Lúc ban đầu mình cứ nói cô ấy, cho rằng cô ấy nói linh tinh. Nhưng khi cô ấy phải đi, thân người cô ấy đột nhiên trở nên mơ hồ, giống như sắp phải tan biến vậy... Sau đó, do phải lên lớp tự chọn nên mình đi học. Khi về đến kí túc, nhìn vào trong phòng của cô ấy, cô ấy vẫn đang nằm ngoan ngoãn đọc sách. Tiếp sau đó, người bảo vệ của trường phát hiện ra cô ấy bị rơi vào trong bể ngâm xác.

Tôi nhìn Trương Nhạc Thanh. Trong mắt cô ấy, tôi nhìn thấy nỗi sợ hãi giống hệt như mình. Nhạc Thanh lớn lên ở vùng nông thôn, ít nhiều còn có chút mê tín. Lần đầu tiên Tiểu Yến Tử nói với chúng tôi về tiếng kêu kì lạ mà cô ấy nghe thấy thì Nhạc Thanh đã tin ngay, đồng thời cô nghi ngờ rằng con quỷ đó đang tác oai tác quái.

Khi ấy cô còn khuyên Tiểu Yến Tử đi miếu lễ bái, mua một chút tiền giấy để đốt. Cách làm của cô bị mấy người chúng tôi cười chế nhạo một thời gian dài. Một người mê tín như vậy làm sao học được ngành y chứ? Thảo nào khi lên lớp cô ấy thường bị giáo viên mắng. Nguyên nhân là do cô ấy không dám cầm dao, chỉ biết lột lớp da của xác chết ra sau đó không dám động đến dao nữa.

- Cậu nhất định phải cẩn thận đấy! Nếu còn nghe thấy Tiểu Yến Tử gọi, cậu phải bịt lỗ tai lại, nhất định không được nghe! Mình nghe bà ngoại nói, cái thứ đó mê hoặc được lòng người, khiến người ta hồ đồ mà tìm tới cái chết!

Trương Nhạc Thanh mở to đôi mắt, lo lắng vô cùng. Tôi nghi ngờ rằng cô ấy không chừng sau khi thi xong sẽ phi xe đến ngay ngôi chùa gần đây, cầu một cái bùa hộ thân gì đó để treo lên trước cửa phòng kí túc.

Bóng đêm vụ tự sát của nữ sinh khoa lâm sàng vẫn còn chưa tan trong tâm trí các sinh viên thì trong trường học lại bắt đầu đồn đại sôi nổi một câu chuyện kì lạ.

Tòa nhà giải phẫu khoa pháp y xuất hiện quỷ!

Không biết có phải do ảnh hưởng tinh thần của tôi hay không mà mấy ngày gần đây tinh thần của Vương Tuyết Vi ngày một đi xuống, cô ấy ngày càng nghiêm trọng hơn tôi. Cô ấy nhìn thấy cái bóng giống bóng người mập mờ vào ban đêm. Cô ấy vốn đã nhát gan nên cả ngày vô cùng hoảng sợ, ngay cả lên lớp cũng không đi nữa. Ngày ngày phải có bạn trai đi bên cạnh, cô còn đòi chuyển ngành học, quyết không chịu tiếp tục học khoa lâm sàng nữa.

- Reng... - Đang nghĩ ngợi rất sâu thì chiếc điện thoại trên bàn đột nhiên reo lên. Tay tôi run rẩy, nước trong cốc tràn ra ngoài một nửa.

Khẽ chửi rủa một tiếng, tôi đặt cốc nước xuống, cầm điện thoại lên:

- Alô, ai thế ạ? Alô!

Hỏi ba câu liên tục mà bên kia chẳng thấy đáp lời, chỉ nghe thấy tiếng của mình truyền lại từ trong ống nghe. Âm thanh đó lượn lờ, như đến từ một thế giới khác. Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy tiếng của mình, sắc nhọn, mỏng manh. Trong tức khắc, một cảm giác khó chịu tấn công vào tim tôi, tôi dập mạnh điện thoại xuống.

Tiếng của tôi, giống hệt như âm thanh ở dưới địa ngục mà mỗi đêm xuất hiện:

"Lương Ngâm... cứu mình với... mình khó chịu quá..."

- á! - Tôi kêu to lên, dùng lực giật mạnh tóc, đầu tôi đau lắm, đau tới mức sắp nứt ra rồi! Chuyện... gì xảy ra thế này?

- Reng!... - Chiếc điện thoại trên bàn lại tiếp tục vang lên inh tai. Tôi xoay người và ngửng đầu lên, mồ hôi như mưa khi nhìn về phía chiếc điện thoại. Tôi định ngắt đường dây điện thoại đi nhưng không lấy được nửa phần sức lực. Một hồi lâu sau, không, có lẽ cũng chỉ vài giây thôi, tiếng điện thoại vẫn không ngừng reo bên tai.

Tôi hít một hơi rồi nhấc điện thoại lên.

- Alô, xin hỏi có Tống Lương Ngâm ở đó không? - Đầu bên kia điện thoại có tiếng hỏi rõ ràng.

- Có...

Tôi ngừng một lúc, không kìm nổi tiếng nức nở nhỏ của mình:

- Tôi, là tôi đây, tôi là Tống Lương Ngâm...

- Chào em, anh là Lý Dật Phàm đây. Alô, em sao thế? Đã xảy ra chuyện gì rồi hả?

- Không, không có gì.

Tôi hít một hơi, dùng tay lau đi nước mắt trên mặt:

- Anh tìm em có việc gì không?

- Anh đang ở trong trường em, em có thể ra ngoài được không? Chúng ta nói chuyện một lúc, vẫn là chuyện có liên quan tới bạn học Lý Tiểu Yến của em.

Anh ta nói ở đầu dây bên kia.

- Lý Dật Phàm, anh ta vẫn đang điều tra nguyên nhân chết của Tiểu Yến Tử? Hai ngày nay do thấy khó chịu nên tôi tắt điện thoại. Không ngờ anh ta lại gọi điện đến kí túc. Về cảm giác, tôi dường như một người hoạt động trong lòng đối phương trong phim Hồng Kông vậy, lúc nào cũng lén lút duy trì một liên hệ mật thiết với cảnh sát.

Đặt điện thoại xuống, tôi không nói câu nào. Rốt cuộc cũng phải lề mề đi đôi giày vào để ra ngoài gặp anh ta. Chúng tôi hẹn nhau sẽ gặp ở quán ăn phương Tây trong trường. Tôi đi đến đoạn vòng của cầu thang lên tầng hai đã nhìn thấy anh ta đang ngồi ở vị trí sát với cửa sổ. Vừa nhìn thấy tôi, anh ta đứng thẳng người lên, dường như có chút ngạc nhiên. Một lúc sau mới ngồi xuống:

- Gần đây em làm sao thế? Trong em gầy như quỷ ấy. Âm thanh buổi tối còn không?

Tôi ngẩng đầu lên hỏi một cách đột ngột:

- Anh, tại sao anh biết?

- Anh là cảnh sát. Không một cái gì có thể thoát khỏi đôi mắt của người đang thi hành luật pháp. - Anh ta bình tĩnh, nói ra câu đó một cách tự nhiên.

Tôi đảo con ngươi. Quỷ mới tin nổi anh ta. Nhất định là từ cái mồm rộng Trương Nhạc Thanh đã tiết lộ ra bí mật này. Vuốt lại mái tóc chưa được chải chuốt, xem ra tôi thực sự còn thảm hại hơn một con quỷ.

- Những âm thanh đó... mỗi đêm không cần mời, cũng đến chuẩn giờ hơn cả bạn trai em. - Tôi vẫn còn có thể đùa được với anh ta.

- Những người khác không nghe thấy sao?

Lý Dật Phàm cau mày.

- Không nghe thấy.

Tôi lắc đầu yếu đuối. Trương Nhạc Thanh vì chuyện này mà đã không ngủ cả đêm với tôi. Nhưng đêm đó, không biết có phải do có ảnh hưởng của cô ấy không mà tiếng kêu cứu của Tiểu Yến Tử cũng yếu đi rất nhiều. Tôi nghe lúc thấy lúc không trong khi Nhạc Thanh không hề nghe thấy một tiếng nào.

- Chỉ có em nghe thấy, không biết vì sao.

Lý Dật Phàm suy nghĩ một lúc, anh thở dài một hơi rồi lại hỏi sang chuyện khác:

- Nghe nói mấy ngày nay trong trường lại xảy ra chuyện?

- So với chuyện người chết thì có thể coi là không xảy ra chuyện gì.

Tôi đắn đo xem câu tiếp theo nên nói với cảnh sát thế nào.

- Chẳng qua là đã có một sinh viên nhìn thấy quỷ thôi.

- Em thử nói cho anh xem. - Anh ta nhìn tôi chằm chằm, dường như đó trở thành một trong những manh mối.

Tôi thở một hơi, cúi đầu dùng ống hút hút hai hơi nước ngọt, sau đó từ từ nói, chuyện này có thể phải kể từ hai hôm trước.

Nửa học kì sau của năm thứ nhất, cũng chính là học kì này, khoa lâm sàng chúng tôi đã mở lớp giải phẫu. Giải phẫu là một môn cơ sở, có nghĩa là, phải thi, hơn nữa là phải qua được các mục thi đó. Sinh viên khoa chúng tôi tuy không đông bằng khoa Pháp y, song cũng cần phải đến phòng giải phẫu để thực tập giải phẫu. Kết quả chính vào ngày hôm kia, Vương Tuyết Vi đã đến học thêm để chuẩn bị cho thi cuối kì môn giải phẫu, cô ấy phải đi muộn hơn một chút.

Một mình cô khi đi xuống tầng, đột nhiên nghe thấy một âm thanh quen thuộc như đang lẩm nhẩm các bước giải phẫu. Cô ấy đi về phía phòng giải phẫu, tò mò muốn xem xem có ai còn ở đây luyện tập muộn thế này. Đứng ở trước cửa phòng giải phẫu, cô nhẹ nhàng thò một nửa người ra để nhìn, chỉ vừa mới nhìn đã ngất ngay tại chỗ.

May mà ngày hôm đó Tuyết Vi và bạn trai Lý Chấn Quân của mình đã hẹn nhau, anh ta đến tòa nhà giải phẫu để đón cô. Lý Chấn Quân và người thanh niên bảo vệ cùng nhau đưa Tuyết Vi còn đang hôn mê vào bệnh viện của trường.

Sau khi xảy ra chuyện, Lý Chấn Quân ở bên cạnh Tuyết Vi nửa bước không rời, anh ấy sợ người bạn gái đang suy nhược thần kinh của mình lại xảy ra chuyện không may. Anh ấy khiến tôi thực sự ngưỡng mộ.

- Cùng với anh bảo vệ? - Lý Dật Phàm nhìn tôi, ánh mắt sáng lên.

- Đúng vậy, chính là cái anh bảo vệ mà trường mới tuyển đến đấy. Anh ấy bây giờ không những phụ trách trông nhà xác mà còn đi tuần tra phòng giải phẫu.

- ồ... ra là thế. - Lý Dật Phàm ồ lên một tiếng rồi lại chuyển sang chuyện khác:

- Em đã đi thăm Vương Tuyết Vi chưa? Hôm đó thực ra cô ấy đã nhìn thấy cái gì? Cô ấy nói gì với em?

Cô ấy đã nhìn thấy...

Liếm lấy đôi môi, tự nhiên tôi thấy mình đang run lên.

- Cô ấy nhìn thấy Ngô Tiểu Yến đang ngồi làm giải phẫu. Hơn nữa, sau khi nhìn thấy Tuyết Vi, cô ấy còn vừa cười vừa vẫy tay gọi Tuyết Vi nữa.

Hôm qua, Tuyết Vi nằm trên giường, cô miêu tả lại cho tôi khung cảnh lúc ấy. Khi đó tôi còn thấy mọi thứ như đang hiện ra trước mắt, như mình đang tận mắt trông thấy vậy. Tôi đột nhiên vùi đầu vào lòng bàn tay.

Lý Dật Phàm cũng không ngăn nổi sự kích động. Thiết nghĩ, nếu là anh ta nhìn thấy cái cảnh đấy cũng đã đủ sợ hãi.

- Tống Lương Ngâm này, chúng ta đến đó xem đi. - Lý Dật Phàm kéo mạnh chiếc ghế ra và đứng dậy.

- Đi đâu? Xem cái gì?

Tôi ngửng đầu thấy hơi bị chóng mặt. Nhìn anh ta một cách lạ kì, trong phút chốc không hiểu anh ta nói gì.

- Chúng ta đến phòng giải phẫu đó!

- Đến đó làm gì? Từ ngày xảy ra chuyện, trường học đã khóa phòng giải phẫu đó lại rồi. - Tôi có chút do dự, đưa tay ra kéo anh ấy.

- Anh thấy chuyện này thật kì quái, đi xem có thể sẽ phát hiện ra manh mối gì đó.

Thân phận của cảnh sát thật khác với người thường. Lấy được chìa khóa từ phòng bảo vệ hậu cần, Lý Dật Phàm và tôi đến căn phòng giải phẫu mà Tuyết Vi nhìn thấy ma. Hôm nay là chủ nhật, không có giáo viên và sinh viên tới đây học. Tin đồn tòa nhà giải phẫu có ma đã được truyền đi khắp nơi khiến cho đa số sinh viên không dám tới đây tự học nữa. Tòa nhà lạnh lẽo, không có hơi người.

Tôi lưỡng lự trước cửa phòng giải phẫu, không dám đi vào, lúc nào tôi cũng thấy bên trong thật âm u. Một người bình thường gan dạ như tôi, thế mà sau khi xảy ra liên tiếp những chuyện này thấy gan mình nhỏ đi nhiều. Bên tai lại nghe thấy tiếng ma sát sột soạt, giống như tiếng dao phẫu thuật đang nhẹ nhàng lột da ra...

Bình Luận

Open element in lightbox
am