Chương 2 - Lớp sương mù thứ hai - Vứt con trong trường học (2)

Lo sợ, giống như trong phút chốc, một con rắn độc quấn quanh người tôi. Tôi co người vào góc trong của buồng vệ sinh, rên lên sụt sùi. Cho dù đã gắng sức bịt mồm của mình lại, không muốn phát ra âm thanh nhưng thực tế là không thể khống chế được nó.

Nghe rất rõ ràng, cách có một cửa thôi, cái thứ đó đang đứng ở bên ngoài. Lúc này, tôi chỉ hi vọng rằng cửa buồng vệ sinh kiên cố hơn một chút, tôi thà bị ngất xỉu trong đây còn hơn cửa này bị mở ra, phải đối diện với cái thứ gì đó đang ở phía ngoài.

Đối diện với tôi, nó đứng bên ngoài buồng vệ sinh tôi đang đứng, không có một tiếng gì, giống như cuộc chiến trong im lặng vậy. Nó như đang nói: Chẳng phải ngươi bảo ta đến cứu ngươi sao?

- Uỳnh!

Một tiếng mở cửa to lớn, dường như nó đã nghiền nát cả thể xác lẫn tinh thần tôi. Nó không còn kiên nhẫn được nữa! Nó muốn xông vào trong buồng vệ sinh! Cánh cửa buồng vệ sinh như đang run lên, có thể là chỉ cần một lần nữa thôi, cửa sẽ được đổ rầm xuống!

- Đừng đừng... Bạn có nỗi oan gì cứ nói ra đi. Tôi... tôi có thể viết thành bài để đăng! Cầu xin bạn đừng hại tôi!

Tôi liên tục dùng lời cầu xin, cơ thể dựa vào mép trong hết cỡ. Bởi tôi thực sự sợ hãi rằng, khoảng cách 20cm từ cửa buồng vệ sinh xuống đất sẽ có một thứ gì đáng sợ, ghê gớm tràn vào.

Căng thẳng quá mức đã khiến tôi không thể khống chế nổi sự co giật của mình. Trong lúc không chú ý, người tôi ấn phải cần gạt nước, cái bồn vệ sinh cạnh người bỗng trào nước lên, tôi lại một lần nữa kêu lên sợ hãi.

Phía bên ngoài buồng vệ sinh đột nhiên yên tĩnh. Tôi mở rộng miệng ra nhưng lại không dám khóc to tiếng, đành cắn lên phía sau bàn tay của mình, cố gắng kìm chế. Tôi sợ rằng nó đang tích lũy sức mạnh, sau đó xông vào đột ngột và tàn sát tôi.

Trong lúc sợ hãi, khái niệm về thời gian là rất mơ hồ. Không biết đã bao lâu trôi qua mà bên ngoài vẫn chẳng có động tĩnh gì. Tôi gắng sức dựa đầu vào bức tường bẩn thỉu. Đó là một động tác rất nhỏ nhưng lại phải vô cùng cẩn thận. Cơ thể tôi dường như đang tê liệt, động một cái là như hàng vạn con kiến đang chui vào tim.

Không ai phá vỡ sự tĩnh lặng này trước. Con người ta khi gặp phải khó khăn thường nghĩ ra rất nhiều chuyện. Tôi đột nhiên cảm thấy mình có đôi chút đáng chế nhạo. Đi học bao nhiêu năm như thế mà không một cuốn sách nào bảo cho tôi biết phải thoát khỏi cảnh này như thế nào. Tôi nhớ ra mình đã có cuốn tiểu thuyết mang phong cách nhưng lại không có thị trường; nghĩ ra sự ấm áp của các mối quan hệ, nhưng vẫn không có cách nào chọn được một người bạn trai; còn cả những người trong gia đình tôi, bằng hữu tôi...

Phá vỡ dòng suy nghĩ ấy là một cơn buồn nôn xuất hiện ở dạ dày. Vào đúng lúc tôi cúi đầu ấy, đột nhiên nhìn thấy trong bồn vệ sinh có nổi lên một đứa trẻ đã chết với máu me ướt đẫm. Nói nó là đứa trẻ đã chết bởi vì cái mặt nó cúi xuống phía dưới, đã ngâm vào trong nước, hơn nữa nó lại không khóc, chẳng làm ồn, rõ ràng là chết yểu.

Nước trong bồn vệ sinh dần dần dâng lên, tôi mở to mắt, nhìn đứa trẻ ấy bị nước làm xoay chuyển cơ thể, phần mặt nó hiện lên, ánh mắt hung ác!

- á...

Đó là tiếng thét gào thảm thiết của tôi, nó giống như là chút sức lực cuối cùng trong đời tôi. Lúc này, thà chịu chọn việc chết ngay còn hơn là phải ở lại đây. Đứa trẻ đã chết ấy nhô đôi mắt lên, nhìn tôi với đôi mắt căm hận.

Tôi nhớ ra rất nhiều những tiểu thiên sứ được miêu tả trong những bức tranh sơn dầu châu Âu, thường đó là hình tượng một đứa trẻ được chắp thêm đôi cánh. Nhưng nếu bạn nhìn kĩ ánh mắt những đứa trẻ trong tranh đó thì bạn sẽ phát hiện ra chúng đã quá trưởng thành, quá kinh khiếp. Đó không phải là ánh mắt mà một đứa trẻ nên có. Nhìn lâu vào nó, người ta sẽ thấy run người.

Cánh tay tôi thình lình bị một bàn tay khác nắm lấy. Tôi ý thức được đứa trẻ đã trèo ra, vội vàng đẩy nó ra, hét lên:

- Buông ra! Tao không phải là người mày cần!

Người tôi ngã mạnh một cái. Lúc đấy chỉ nghe thấy tiếng Thịnh Tịnh Khiết hét to:

- Đào Tử, cậu nhìn xem! Đó là cái gì?

Mở to mắt ra một lần nữa, người lại nằm ở phòng rửa tay. Thịnh Tịnh Khiết nắm chặt lấy cánh tay tôi, không ngừng lắc lư nó:

- Đứng dậy nhanh! Cậu nhìn xem cái gì tràn ra từ trong phòng vệ sinh kìa?

Tôi ngồi dậy và nghĩ rằng mình vừa nằm mơ xong. Nhưng giấc mơ đó thật quá, thà tôi nói đó là giấc mơ, còn hơn phải nói rằng khoảng thời gian đó, linh hồn bị mang sang một không gian khác. Tôi nhìn về hướng mà Thịnh Tịnh Khiết chỉ, chỉ nhìn thấy phía dưới cửa phòng vệ sinh tràn ra một chất dịch. Có thể khẳng định nó không phải là nước, bởi vì màu của nó đã nhuộm tối cả một khoảng nhỏ dưới nền nhà.

Một mùi sắt gỉ trào lên, xông vào trong khoang mũi. Thịnh Tịnh Khiết toàn thân co giật, cô khẽ nói rằng:

- Đó là... máu!

Cửa phòng vệ sinh mở ra một khe hở, giống như là đang chỉ dẫn. Không ai dám mở cửa ra, vừa nhìn đã biết sẽ là như vậy. Khi tính tò mò và nỗi sợ hãi cùng tới, có thể nói nỗi sợ hãi choán ngợp tất cả, nén chặt tính tò mò xuống.

Thịnh Tịnh Khiết ngồi xổm sau lưng tôi, ôm chặt lấy tôi.

Trong bóng tối, giống như có một bàn tay vô hình, mở cửa phòng vệ sinh ra, nó đã tự động mở ra!

- Trần Thần! - Tôi và Thịnh Tịnh Khiết hình như kêu lên cùng một lúc.

Nhìn thẳng về phía cửa, một vệt ánh sáng của mặt trăng trải xuống, vừa đủ để chiếu sáng nửa mặt của Trần Thần. Cô ngồi trượt xuống trong phòng vệ sinh, hai mắt nhắm. Tôi không thể nhẫn nại thêm một phút nào nữa, vội vàng chạy đến bên cô, vừa lung lay, vừa gọi tên cô. Một hồi lâu sau vẫn chẳng thấy phản ứng gì, tôi đưa tay về phía dưới mũi cô...

Cảm ơn trời đất, cô ấy vẫn còn thở!

Đúng lúc tôi định thông báo cái tin này cho Thịnh Tịnh Khiết thì khi quay đầu để gọi cô, ánh mắt tôi một lần nữa lại đờ đẫn lại. Sau khi tìm thấy Trần Thần, tôi đã quên đi một việc, đó là đống máu tràn ra từ trong phòng vệ sinh. Bây giờ đang ở trong phòng vệ sinh, phía trước một dãy dài các buồng vệ sinh, đập vào mắt là chất dịch màu đen kịt. Mà trước buồng vệ sinh nơi chúng được bắt nguồn, cửa buồng mở to, một cái gì đó giống như tay người, đang buông thõng xuống!

Trong phòng rửa tay không lắp đèn là để tránh các sinh viên không lợi dụng thời gian rửa mặt súc miệng bình thường mà sau khi tắt đèn rồi mới dùng nước để giặt quần áo. Nhưng bây giờ tôi đã vào trong phòng vệ sinh, ở đây đã có đèn.

Như nhìn thấy cánh cửa của niềm hi vọng, tôi cố gắng đứng dậy, ấn vào công tắc sáng đèn phòng vệ sinh. Trong phút chốc, dưới đất, một màu đỏ chói mắt chảy ra, khiến người ta buồn nôn, máu trong khắp phòng vệ sinh khiến cả người tôi run rẩy.

- Máu ở đâu ra thế? Cậu nhìn thấy gì rồi?

Thịnh Tịnh Khiết khóc thét ở phía bên ngoài.

Tôi không đáp lại lời cô, chỉ đóng mạnh cửa phòng vệ sinh lại, ngăn cô ấy bước vào. Theo trạng thái tinh thần của cô ta thì không nên cho cô ta nhìn thêm những cảnh tượng như thế này nữa.

Bước đến trước buồng vệ sinh có máu chảy ra, tôi run rẩy tại chỗ, thở một cách gấp gáp. Chỉ nhìn thấy trong một buồng vệ sinh nhỏ hẹp ấy, nhét ngang một nữ sinh viên toàn thân là máu, tay trái cô ta trượt ra phía bên ngoài, tay phải lại cầm một thứ gì đó giống như là chuôi dao, phần lưỡi dao đã cắm sờ sờ vào trong phần bụng của cô. Tất cả chỗ máu ấy, đúng là từ vết thương chỗ mổ bụng của cô ấy. Khi nữ sinh đó ngã xuống, nửa mặt cô ta chạm xuống đất trước. Có thể thấy mặt cô ấy méo mó, vỡ nát. Tôi vừa giận vừa khóc, sợ hãi kinh hồn.

Tôi lại xông ra phòng rửa tay, nhặt chiếc di động lên gọi điện cho cảnh sát, tôi nhìn lại người chết một lần nữa. Tuy tôi không thể hét được tên cô ta lên nhưng tôi đã nhìn thấy cô ấy. Cũng giống tôi, phòng ngủ của cô ấy cũng nằm ở tầng ba.

Khi nhân viên quản lý và cảnh sát cùng xông tới, dùng sức mạnh để phá vỡ cửa vào trong thì lúc đó đã là bốn giờ sáng. Đi theo họ còn có hai pháp y. Trần Thần vẫn hôn mê bất tỉnh và Thịnh Tịnh Khiết - dường như sắp đổ ầm người xuống - đã được đưa tới bệnh viện của trường trước tiên

Bình minh đã lên, tôi được những người bạn học dìu về phòng, đầu óc tôi vô cùng tỉnh táo. Một cảnh sát độ tuổi trung niên đến làm biên bản cho tôi.

Tôi kể cho cảnh sát nghe vì sao tôi gặp được Thịnh Tịnh Khiết, Trần Thần, và đã phát hiện ra người chết như thế nào. Những người bên ngoài sau khi nghe xong có thể sẽ coi tôi là người điên. Tôi không nhắc đến công việc phỏng vấn, những tiếng nước nhỏ giọt đáng sợ kia, sự thay thế giữa tầng hai và tầng ba, tiếng khóc thút thít kì lạ của trẻ con, cú điện thoại thần bí của Tiểu Thanh và cơn ác mộng khiến tôi tim đập chân run kia...

Không thể phủ nhận rằng, khi nhớ lại những chuyện kia, tôi vẫn cảm thấy kinh hồn bạt vía. Khi quá trình ghi chép được quá nửa, tôi nói:

- Ngài cảnh sát, tôi có thể hút thuốc không?

Người cảnh sát độ tuổi trung niên đó nhìn tôi rồi cười. Ông lấy một hộp thuốc trong túi áo sắc phục của mình, đưa cho tôi một điếu:

- Đừng sợ, đã qua rồi.

Có thật đã qua rồi không?

Không thể biết được, nhưng hi vọng là như vậy.

Chẳng cần đến việc cảnh sát công bố, các nữ sinh tầng ba hôm đó đã biết rõ thân phận của người chết. Khi nhân viên cảnh sát chuyển xác của người chết, bao đựng xác bất ngờ rơi xuống, lộ ra khuôn mặt méo mó. Các sinh viên tuy bị chắn ở ngoài vòng vây cảnh sát, nhưng vẫn có người nhận ra được người chết, kêu lên một tiếng:

- Là Trương Na!

Nửa năm trước khi chết, Trương Na đã làm thủ tục thôi học, nghỉ ở nhà. Nguyên nhân cụ thể của việc ngừng học ấy rất ít người biết. Buổi sáng ngày hôm sau, bỏ mặc sự kinh hãi và mệt mỏi của đêm hôm trước, tôi định đi hỏi các bạn cùng phòng của Trương Na để biết tình hình của cô ấy. Chỉ tiếc rằng, bọn họ đều không muốn nói nhiều cho tôi, có lẽ là do tôi đã phát hiện ra cái xác của Trương Na, đồng thời báo cho cảnh sát. Nó cũng giống như chuyện trong nhà vừa có người qua đời mà đã chạy đi buôn dưa lê vậy.

Thịnh Tịnh Khiết đã được bạn trai cô ta đi xe đua đến đón. Trong phòng truyền dịch của bệnh viện trường, tôi nhìn thấy Trần Thần tỉnh lại. Vừa nhìn thấy tôi, cô ấy khóc lên:

- Đào Tử, Trương Na phòng 308 mổ bụng tự sát rồi!

Tôi nắm lấy tay Trần Thần, cảm giác cô ấy đang run rẩy không ngừng. Dấu ấn của đoạn kí ức đó quá sâu, đến tôi cũng không dám nghĩ lại nói chi đến người chỉ một thân một mình như Trần Thần. Có lẽ cô ấy đã nhìn thấy nhiều hơn, sợ hãi hơn.

Tôi chỉ lên chiếc bình truyền dịch được treo phía trên chiếc ghế nằm, ý là bảo cô ấy nên truyền xong trước. Nhưng Trần Thần kiên quyết nói ngay luôn những gì cô ấy biết. Có thể thấy rằng, cô ấy rất sợ, muốn một lần nói hết tất cả, sau đó sẽ đóng kín đoạn kí ức đó.

Sắc mặt Trần Thần trắng bệch, cơ thể nằm trên chiếc ghế nằm, khóc nấc và nói:

- Sau khi đi vệ sinh xong, trước khi ra ngoài, mình nghe thấy tiếng dao rạch thịt từ buồng vệ sinh bên cạnh. Cậu biết đấy, đó là chỗ đứa trẻ đã chết, mình rất sợ, không dám động đậy người. Sau đó...

Cô ấy lại khóc nấc lên không nói tiếp được.

- Thôi, đừng nghĩ nữa.

- Không! Cậu nghe mình nói, mình thấy đây không phải là vụ tự sát bình thường!

Trần Thần đột nhiên hét lên, cô ấy mở to mắt, nhìn trừng trừng vào trần nhà, như đang nhớ lại một cảnh tượng kinh khủng nhất. Sau đó cô kể:

- Tớ nghe thấy tiếng khóc của trẻ con. Cậu đừng nghĩ nó đáng yêu. Thực tế, âm thanh đó nghe rất âm u, giống như khúc chiêu quỷ vậy. Mình xông ra khỏi buồng vệ sinh, định chạy ra ngoài, khi chạy qua buồng vệ sinh bên cạnh, mình nhìn thấy...

- Đừng nói nữa, mình biết, mình biết.

Tôi ôm chặt lấy Trần Thần, để cô ấy dựa vào cơ thể tôi và khóc to lên.

Sau khi chị Lư, Thịnh Tịnh Khiết ra đi, nỗi sợ hãi trong Trần Thần vẫn không thể nguôi ngoai, cô ấy cũng chuyển luôn về nhà. Việc xác của đứa trẻ được phát hiện và việc Trương Na mổ bụng đã khiến cho phòng ngủ chỗ tôi ở trở nên vắng tanh.

Sau khi Trương Na chết, một số tin đồn được cung cấp trên BBS trường. Có người tiết lộ, nguyên nhân thực sự khiến Trương Na nghỉ học là do có bầu.

Người ta nói, trước khi chết Trương Na từng có một người bạn trai, anh ta đòi chia tay với cô. Trương Na gào khóc, làm loạn lên nhưng vẫn không thấy người bạn trai hồi tâm chuyển ý. Không lâu sau, cô ấy đột nhiên nói mang thai, đồng thời nói rằng đứa con ấy là của người bạn trai kia nên muốn giữ lại.

Một thời gian sau, tin đồn nặc danh nổi lên khắp nơi, người ta nói rằng Trương Na bị hồn ma của đứa trẻ vây lấy. Trong Học viện Ngoại thương, những nữ sinh mang thai không rõ nguyên nhân đều phải chịu lời nguyền. Lại có người viết bài nói, loại gái phóng đãng như vậy đáng phải chết.

Tôi đóng trang web đó lại, không muốn nghĩ nhiều. Tôi ghét những người lấy mạng làm lá chắn để nói ra những lời lẽ thâm độc, càng huống hồ là bây giờ họ đang phỉ báng người đã chết.

Nửa đêm, vẫn không muốn ngủ, tôi vào MSN. Trong cột những người liên hệ, tên của Tiểu Thanh đột nhiên xuất hiện ngay trước mắt. Tôi thử kích vào avatar màu đỏ đậm của cô ta. Mũi tên chỉ đột nhiên chuyển động, nó như không muốn ấn vào cái tên đó. Tôi điều chỉnh chuột, kích phải và chọn mục gửi thư điện tử.

Đối diện với bức thư rỗng, tôi nhanh chóng đánh vào một câu rồi gửi đi. Nội dung là:

"Tôi vẫn muốn viết".

Một câu ngắn gọn lại bao hàm rất nhiều ý nghĩa cần biểu đạt. Bốn chữ đó thể hiện rằng tôi chấp nhận sự khiêu chiến của Tiểu Thanh. Lúc này, tôi không thể không tin rằng, cô ấy có mối liên hệ đằng sau tất cả những chuyện kì quái. Đằng trước còn chưa biết, đằng sau lại là vách đá cheo leo. Hiện tại đã có người phải mất mạng, tôi đoán rằng nếu không sớm làm rõ chân tướng sự việc, phạm vi của nó sẽ mở rộng thêm một bước nữa.

Tôi không xem các trang web, cũng chẳng mở word ra để viết, vài người chat đêm mời tôi nói chuyện cùng cũng đều bị từ chối cả. Tôi vào nick "đừng sát lại" trong MSN, chỉ trực đợi câu trả lời của Tiểu Thanh.

Vài giây sau, phía bên phải màn hình quả nhiên hiển thị, tôi nhận được một bức E-mail!

Tôi mở rất nhanh bức thư, nội dung của nó lại khiến tôi hơi cau mày lại. Một bức thư vô vị, một câu hỏi không hề lịch sự chút nào. Trong bức thư đột nhiên viết một câu:

"Cậu mang thai bao giờ chưa?"

Mục quảng cáo nhỏ đâu đâu cũng thấy, ngay cả trên mạng cũng không tránh khỏi móng vuốt của nó. Tôi nghĩ chỉ cần trả lời bức thư, đối phương sẽ giới thiệu lại ngay phòng khám tư phá thai bí mật mà nổi tiếng nhất Thượng Hải. Đang chuẩn bị cho bức thư vào thùng rác thì tay của tôi bỗng run lên. Nó mở ra rất nhanh, không để người ta kịp chú ý. Lúc này tôi nhìn lại, chỉ thấy trên cột người gửi có hiện rất rõ tên của Tiểu Thanh.

Là Tiểu Thanh? Cô ấy hỏi tôi câu hỏi này có dụng ý gì?

Đang mải suy nghĩ, một khung đối thoại trong cột nhiệm vụ phía dưới đột nhiên lóe sáng. Tôi vội vàng mở ra, nhìn avatar, đúng là bức ảnh thôn quê có trải một chất dịch tối màu, đó là bức ảnh của Tiểu Thanh.

Cô ấy lên mạng lúc nào? Tại sao hệ thống MSN không nhắc nhở tôi?

Kinh ngạc nhất là khi tôi phát hiện ra Tiểu Thanh nói chuyện với tôi ở chế độ "invisible". Cũng không thể nói đây là nói chuyện, bởi cô ấy không hề nói gì, chỉ gọi cho tôi một file real player.

- Đó là cái gì? - Tôi hỏi.

Tiểu Thanh không đáp lại, chỉ có file đó đang lặng lẽ chờ trong khung đối thoại, đợi tôi tiếp nhận. Nhận hay không nhận, tôi đang suy nghĩ. Cuối cùng, tôi ấn vào nút "lưu lại" (save as).

Khoảng thời gian ấn vào nút tiếp nhận đó, tôi đã mở trang google, tìm hiểu thông tin về phiên bản mới nhất của MSN. Vui mừng ở chỗ, bản dùng thử 8.0 quả thật đã đưa ra tiện ích ẩn nickname, người sử dụng có thể sử dụng trạng thái "invisible" để nói chuyện với người khác.

Đây là một lời giải thích hoàn hảo, giải thích tại sao Tiểu Thanh có thể gửi file đó cho tôi trong trạng thái invisible. Nhưng tôi vẫn cảm thấy bị gò ép, sự gò ép này không phải là việc nghi ngờ về MSN 8.0, mà là một suy luận chủ quan đáng sợ khác của tôi: Tiểu Thanh không hề sử dụng 8.0, không lên mạng đang là trạng thái hiện tại của cô ta!

Không dám nghĩ tiếp, nhìn thấy file đó đã được lưu xong, tôi vội vàng rời mạng. Trước khi mở real player ra, tôi phải chuẩn bị một chút về tâm lý, đem tất cả những bài viết còn chưa đăng trong máy dán hết vào cột chuẩn bị gửi lên mạng. Hít một hơi thật sâu, tôi ấn vào nút chạy.

Hình ảnh lập tức mở ở mức lớn nhất, choán hết cả màn hình máy. Tôi nhìn thấy một cái thôn nhỏ, rách nát, lạc hậu, một vùng tiêu điều. Chỉ nhìn chất ảnh thì có thể biết đây là một dạng DVD đơn giản, một chiếc máy quay gia đình thông dụng cũng có thể làm được. Điều khiến tôi thán phục là ở chỗ, cách chọn lọc những hình ảnh rất tinh xảo, các cảnh quay hết sức tự nhiên, giống như làm một lèo đã thành.

Trên màn hình hiển thị, ống kính quay vào trong một căn nhà đất cũ nát. Một người con gái với đôi mắt vô hồn đứng ở góc tường u ám. Sắc mặt cô ta trắng bệch, phần bụng hơn lồi ra, đầy đặn như người phụ nữ có thai vậy, hoặc có thể là vừa sinh xong.

Người con gái bước ra khỏi cửa, tôi bước theo côta vào con đường đất trong thôn. Trên đường đi, rất nhiều người dân trong thôn nhìn cô ta với ánh mắt khác lạ. Nhìn thấy cô từ xa đi lại, phụ nữ trong thôn giống như đang gọi tên đứa con của mình một cách tự hào để bảo chúng mau tránh ra, đừng để cô ta chạm vào. ống kính quay cảnh gương mặt của cô, tôi nhìn thấy nước mắt dâng lên trong mắt cô.

Hình ảnh đột nhiên rung lên, một người đàn ông bề ngoài tầm thường đột nhiên xông tới, ôm lấy cô gái từ phía sau. Từ mồm người đó nói ra những lời lẽ không thể nhét nổi vào tai, người dân xung quanh đờ người ra đứng nhìn. Người lớn giơ tay ra che mắt trẻ con, nhưng lại không ai tới giúp cô ấy.

Đó là một đoạn phim không có tiếng. Tôi nghe không rõ nhân vật chính nói cái gì, chỉ xem với tâm trạng tức giận sục sôi. Người con gái gắng sức vùng vẫy, cô cắn vào mu bàn tay của hắn và cuối cùng đã thoát ra khỏi sự kìm cặp, cô chạy bạt mạng.

Cùng với nhịp thở gấp gáp của cô, tim tôi cũng không ngừng đập mạnh, vận mệnh như được treo trên một sợi dây.

Vào đêm, hình ảnh lại quay về trong nhà của cô gái. Một ông lão khuôn mặt đầy đau khổ đi bên giường cô, người đàn ông đó đúng là hình tượng người nông dân điển hình, thật thà, những nếp nhăn thật sâu hằn trên khuôn mặt đen sạm, giống như trên mảnh đất khô cằn vậy. Lông mày cô gái có chút giống với ông ta, tôi đoán, họ chắc hẳn là hai bố con.

Ông lão nắm lấy tay con gái và nói cái gì đó. Con gái vừa khóc vừa lắc đầu, giống như đang từ chối. Lần tiếp theo ông lão vào, hình như khi đó nước mắt đã đầm đìa. Ông nhìn đứa con một lần nữa rồi lặng lẽ đi vào trong phòng. Sau lưng già nua, ủ dột.

Màn hình lập tức đen lại, đôi mắt mang nước mắt của người con hiện ra.

Con tim mạnh mẽ đột nhiên trầm lắng. Trong một tích tắc, đôi mắt đó khiến tôi nhìn vào cảm thấy không lạnh mà run. Bởi trong hai con ngươi đen bóng ấy có thể đọc được nỗi tuyệt vọng, đau thương, bất lực, còn cả... căm hận!

Đợi màn hình sáng lên, tôi đã hiểu được người bố cầu xin gì ở người con gái. Người con gái phải kết hôn, đối tượng là do bố cô ta quyết định.

Hôn lễ trong thôn rất truyền thống, người con gái mặc đồ màu đỏ, ngồi trong một căn phòng nhỏ hẹp và chờ đợi. Sau khi say bí tỉ, tân lang đẩy cửa vào, tôi ngạc nhiên đến mức không cử động được. Tân lang không phải là ai khác mà chính là người thanh niên tầm thường ở trên đường ban nãy đã vô lễ với cô gái!

Hắn ta ngồi bên giường, định cởi áo quần của cô gái. Cô quay người lại và chạy trốn. Người con trai vội vàng mắng chửi, văng cho cô gái một cái tát căm hận, sau đó đè lên người cô.

Cô gái chống cự kịch liệt, người con trai vẫn tiếp tục chửi rủa cô, nét mặt thể hiện sự hung ác. Không hiểu hắn ta nói gì. Có thể là nhắc lại những gì mà cô gái không muốn nhớ lại. Điều này đã kích thích cô rất nhiều. Cô đánh vào hắn như phát điên, rồi thuận tay với lấy chiếc đồng hồ đã cũ ở bên giường đập vào trán hắn.

Người con trai khẽ kêu một tiếng rồi ngã xuống. Người con gái càng trở nên sợ hãi. Cô nhanh chóng đứng dậy, nhìn sang hai phía, hoàn toàn không biết làm thế nào. Tiếp đó, cô đột nhiên cười lên, cười như là khóc vậy. Trong bộ quần áo cưới đó, trông càng khiếp sợ hơn.

Cô đi loạng choạng ra cửa, xông thẳng vào đêm tối. Tôi đi theo cô gái chạy đến một nút đường, cô ấy vẫn không dừng lại, vẫn chạy như bay, giống như một con thiêu thân lao mình vào đống lửa.

Chỗ nút đường đó tôi thấy hơi quen, hình như đã nhìn thấy ở đâu rồi. Trong đầu đột nhiên lóe lên một cảnh tượng, tôi kinh hoàng nắm chặt bàn tay lại. Vừa nhớ ra cái nút đường đó thì tôi nhìn thấy chiếc xe tải chạy ngang qua, đâm mạnh vào người con gái ấy.

Cảnh quay trở nên chậm, tôi tận mắt nhìn thấy toàn bộ quá trình cô ấy bị nghiền nát. Mái tóc dài bay tung ra, khuôn mặt trắng bệch trong giây lát, hai con ngươi đột nhiên thu nhỏ lại để lộ ra đôi mắt trắng dã, ngón tay cái đâm sâu vào lòng bàn tay... Đó là toàn bộ quá trình từ một người biến thành một con quỷ!

Một tiếng chạm đất lớn dao động trong tim tôi, mặc dù không có âm thanh gì truyền tới.

Máu bắn tung tóe! Bắn vào khắp cả màn hình, gây lóe cả mắt. Hình ảnh bắt đầu trở sang màu đen trắng, một con đường nhỏ có trải một chất dịch tối màu, đó chính là avatar trên MSN của Tiểu Thanh!

Tôi nhìn màn hình một lúc lâu và đờ người ra, nói không ra câu nào. Sau khi tỉnh lại, tôi thử đứng dậy và rồi lại đâm vào tủ đựng tài liệu trên chiếc bàn. Chiếc tủ bằng nhựa đó là của chị Lư, nhìn thấy sách vở, giấy tờ bên trong rơi tung tóe xuống nền nhà, tôi vội vàng ngồi xổm xuống nhặt chúng lên. Trong vô ý, tay tôi cầm lấy một cuốn an bum, tôi nhớ ra đó là cuốn an bum mà chị Lư đã ngậm ngùi nước mắt trong khi xem.

Tôi mở cuốn an bum ra, khi giở đến giữa cuốn, toàn thân tôi cứng đờ lại, cảm giác lạnh sinh ra từ trong tim. Trong tập ảnh cũ đó, ngoài chị Lư ra, tôi nhìn thấy một gương mặt quen, đó là gương mặt trong đĩa DVD ban nãy! Thế là tôi quyết định đi tìm chị Lư.

Nhà người dì của chị Lư là một căn nhà có cửa bằng đá. ở nơi này, có lẽ tâm trạng chị sẽ khá hơn. Sau khi mời tôi ngồi xuống, chị Lư hỏi:

- Sao lại có thời gian đến thăm chị thế này, tìm được việc rồi à?

Chẳng có chút khách khí nào, tôi vào đề luôn:

- Chị Lư này, em muốn hỏi chị về chuyện năm năm trước, chuyện người nữ sinh bị đuổi học do mang thai đấy. Năm đấy chị học năm thứ nhất, chắc chị vẫn nhớ.

Nụ cười của chị Lư sau khi nghe xong đoạn vừa rồi đã bị chặn lại. Chị không nhìn tôi mà liếc sang chỗ khác nói:

- Xin lỗi, chị không biết.

Lời từ chối như trong dự đoán khiến tôi lo lắng, tôi nói:

- Chị Lư, em đang viết một bài phỏng vấn. Một người phụ nữ tên Tiểu Thanh tự động liên lạc với em, cô ấy nói cô ấy chưa có chồng mà đã có con. Cô ấy không biết bố đứa trẻ là ai, em nghi ngờ...

- Thôi đủ rồi!

Chị Lư cắt ngang lời tôi, hỏi rằng:

- Em viết chuyện đi được không? Lại còn viết cả bài phỏng vấn làm gì nữa chứ? Muốn làm nữ hiệp về tin tức à?

- Bây giờ không phải là lúc để hỏi xem em viết cái gì. Chị có biết không, học viện lại có một người chết, là Trương Na phòng 308!

Tôi nói có đôi chút kích động, nhìn thấy gương mặt chị Lư như là khó tin, tôi ổn định lại tinh thần rồi nói tiếp:

- Chị Lư, chị từng là một quân nhân. Em biết chị không hề muốn né tránh tất cả mọi chuyện. Thông báo cho các phương tiện truyền thông về chuyện của năm năm trước, xóa bỏ căm phẫn giúp người con gái đó, người làm những việc này sẽ là chị chứ?

Mắt của chị Lư mọng nước, chị lắc đầu nói rằng:

- Không có ích gì đâu, mối hận đó sâu lắm, không chỉ bắt nguồn từ một mình cô ấy đâu...

Tôi đỡ đôi vai của chị Lư lên và hỏi:

- Cô ấy là ai?

Chị Lư nhìn tôi, một hồi lâu không nói. Cuối cùng chỉ thở một hơi dài, khẽ nói:

- Cô ấy là Từ Lệ Thanh, là bạn cùng học đại học năm thứ nhất của chị. Bị cưỡng bức sau đó mang thai, rồi trường đuổi học. Sau khi về quê không lâu, cô ấy bị một tai nạn ô tô cướp đi sinh mạng.

Từ lúc tôi xem đoạn DVD đó, xem tập ảnh của chị Lư xong thì cái chết của Tiểu Thanh đã nằm trong dự đoán của tôi. Tôi muốn an ủi chị Lư song chẳng tìm ra từ nào cả, không biết nên nói gì cả.

Đối diện với chiếc ghế ngồi có đặt một chiếc bàn trang điểm kiểu cũ, một tấm gương thật to chiếu thẳng vào tôi. Tôi nhìn vào chiếc gương, trong phút chốc, chén trà trong tay tôi đột nhiên rơi xuống. Chỉ bởi vì trong gương xuất hiện một gương mặt kì lạ ngồi ở chỗ tôi, nhưng không phải là tôi. Cái ánh mắt căm hận, sầu não đó rõ ràng là của Tiểu Thanh!

- Chị Lư... gương gương...

Tôi nói lung tung và chỉ tay vào chiếc bàn trang điểm mà gọi lớn. Cùng lúc đó, tấm gương "rắc" một tiếng, từ phần giữa nứt ra một khe hở, khảm sâu vào giá gương, giống như một nỗi hận thù không hóa giải nổi.

Chị Lư nhìn vào gương, như đang nói chuyện với một người khác trong không gian vậy:

- Lệ Thanh, nhìn thoáng hơn đi, mọi chuyện đều là quá khứ rồi.

Lần này chiếc gương vỡ luôn ra, giống như đang trả lời một cách dứt khoát. Nhìn thấy cảnh này, chị Lư ứa nước mắt, khuyên tôi rằng:

- Em đi về đi, cô ấy không bỏ qua chuyện đó đâu.

- Việc gì mà em đã quyết định làm, kể cả có thất bại em cũng phải thử.

Câu nói đó tôi nói khi tôi nắm bàn tay lại và nhìn vào những mảnh thủy tinh vỡ trên nền nhà.

Nhìn thấy tôi kiên quyết như vậy, chị Lư đuổi tôi về. Tôi không chịu bỏ qua mà đứng ở trong ngõ, hét lớn lên:

- Chị Lư, em không đi đâu, em ở dưới nhà đợi đến khi chị chịu nói mới thôi.

Lúc trời nhá nhem tối thì có mưa. Để tránh lỡ chuyện với chị Lư, tôi đã đưa cho một đứa trẻ một ít tiền, nhờ nó đi đến quầy ăn sẵn mua hộ cho ít lương khô, còn mình vẫn tiếp tục đợi.

Cuối cùng, cửa sổ nhà chị Lư cũng đã mở ra, nhìn thấy tôi vẫn đứng dưới cửa, chị quay người đi xuống dưới nhà.

- Vào đây đi, nếu em đã muốn đi sâu vào chuyện này thì chị nghĩ Lệ Thanh cũng sẽ không để bụng việc em biết nhiều hơn.

Quay lại phòng của chị Lư, những mảnh vỡ trên mặt đất đã được quét dọn sạch sẽ. Chị bảo tôi thay bộ quần áo ướt ra rồi nói:

- Ban đầu khi sự việc xảy ra, em cũng đã biết. Thực ra từ sau khi bị cưỡng bức, cuộc sống của Lệ Thanh không hề tốt đẹp. Khoa xóa bỏ chức vụ trong hội sinh viên của cô, tên cô trở thành một chủ đề nóng. Cho dù là trong giảng đường, nhà ăn, phòng tắm đều có sinh viên chỉ vào mặt cô ấy, thì thầm với nhau rằng, đó là Từ Tiểu Thanh - người bị cưỡng dâm đấy.

Tôi im lặng nghe chị Lư kể lại. Tôi như được bay về khoảng thời gian năm năm trước.

So với việc chèn ép của các sinh viên thì việc học viện khai trừ thân phận đã đánh đòn chí mạng vào Lệ Thanh. Cô ấy đã từng khóc lóc cầu xin chủ nhiệm khoa giúp đỡ, nhưng cái mà cô nhận được lại là sự lạnh nhạt.

Từ Lệ Thanh đến từ thôn nhỏ không có tên, bị bịt kín, lạc hậu. Từ một nơi nghèo khổ như vậy mà được bước vào học ở một trường nằm trong một thành phố cao chọc trời, đó là thứ mà cô theo đuổi cả trong mơ. Nhưng cho tới ngày hôm nay, thành phố ấy đã gạt bỏ cô đi. Chị Lư đã từng hỏi cô ấy, có cần một khoản tiền không để bỏ đứa trẻ đi. Từ Lệ Thanh không đáp, lòng bàn tay nắm chặt tới mức bị ngón cái đâm tới chảy máu.

Từ Lệ Thanh sau khi bị đuổi học không hề về nhà mà vẫn tiếp tục ở lại Thượng Hải, trở thành một phần tử trong số vô số những người lang thang trong thành phố không có ban đêm này. Một ngày hơn nửa năm sau đó, cô quay lại trường vào ban đêm, tay xách một chiếc bao tải nặng nề, đi vào trong nhà vệ sinh nữ trên tầng ba...

Sau khi chuyện đó kết thúc, trong thư của Từ Lệ Thanh viết cho chị Lư có nói rằng cô vô cùng hối hận. Cô ấy nói rằng, mình đã vứt đi đứa con trai do chính mình sinh ra. Nếu không phải do đứa trẻ đó thì cô cũng không bị khai trừ. Từ Lệ Thanh không còn một cái gì nữa. Sau khi suy nghĩ, cô càng cảm thấy căm hận Học viện Ngoại thương hơn, căm hận thành phố không có tình người này. Cô ấy lựa chọn việc vứt đứa con vừa mới sinh vào phòng vệ sinh trong kí túc khi xưa, khiến cho trường này mang tiếng ác, từ đó báo thù cho mình.

Trước khi cho đứa trẻ vào trong bao tải, cô đã giết nó trước. Nhìn đứa con còn dính đầy máu, Từ Lệ Thanh đau đớn không muốn sống. Cô đã không còn là người nữa, cô đã trở thành một con quỷ sát nhân.

Xác đứa trẻ được phát hiện. Sau khi cơ quan công an vào nhập cuộc, họ chỉ coi vụ này như một vụ vứt con bình thường. Những sinh viên biết được chân tướng vụ việc đều được gọi lên khoa, tiến hành đả thông tư tưởng, từ đó không ai nhắc tới vụ này nữa. Trong số đó có cả chị Lư.

Từ Lệ Thanh viết rất nhiều thư cho chị Lư. Cô ấy nói rằng mình mất ngủ cả đêm, vừa chợp mắt thì lại nghĩ tới đứa con đã chết. Thằng bé người đầy máu, vẫn còn mang cuống rốn nhìn cô ấy với ánh mắt căm hận. Nó còn trèo lên bú sữa của chị, hỏi chị rằng tại sao lại vứt nó đi.

Thư trả lời lại của chị Lư đã không dập tắt được nỗi sợ hãi của Từ Lệ Thanh. Cô ấy không thể sống ở Thượng Hải nữa, ở đây có quá nhiều những kí ức làm cô sụp đổ. Từ Lệ Thanh quay về thôn nhỏ. Việc đột ngột quay lại ấy cùng với tình trạng sức khỏe của cô đã khiến người dân trong thôn nghi ngờ.

Việc quay về của cô ấy, cuối cùng cũng đã bị lộ. Người dân trong thôn cười nhạo chế giễu cô, mấy thanh niên từng theo đuổi cô đã không thấy bóng dáng. Từ Lệ Thanh lại viết thư cho chị Lư, nói rằng bố cô bắt cô lấy một người đàn ông lười biếng. Vì rằng lúc ấy trong thôn chỉ còn mỗi người ấy muốn loại phụ nữ không còn sạch sẽ như cô.

- Chị chính thức biết Từ Lệ Thanh xảy ra chuyện là trước khi chị nhập ngũ. - Chị Lư khẽ nói -Lúc đó bọn chị lâu lắm rồi không viết thư cho nhau. Trước khi chị vào bộ đội, chị đã đi đến quê cô ấy một lần, mới phát hiện... - Chị Lư nghẹn ngào không nói nên lời.

Tôi nghe xong, có một chút gì đó căm hận vì không thể trách cứ việc Từ Lệ Thanh bỏ đi đứa con, suy cho cùng cô ấy cũng đã chết thảm, đã phải trả giá. Tôi kéo tay chị Lệ, nói:

- Em muốn được cùng chị đưa chuyện bất công của Từ Lệ Thanh ra ánh sáng có được không?

Chị Lư rút tay ra, nói một cách bất lực:

- Chị đã làm những gì nên làm rồi.

Mối hận của Từ Lệ Thanh sâu như vậy, chị Lư có đưa ra quyết định đó thì cũng là chuyện thường tình. Tôi không hề trách móc chị.

Sau khi ra khỏi cửa đá, tôi lập tức về phòng ngủ và viết bài thâu đêm. Tôi đem chuyện Từ Lệ Thanh bị cưỡng ép rồi mang thai, sau đó lại bị đuổi học, chuyện trường giấu kín mọi chuyện với bên ngoài, viết thành một bản tin.

Đương nhiên, tôi biết thân phận trước mắt của mình là một phóng viên, những thứ viết ra phải có độ tin cậy. Do vậy, những chuyện kì lạ không thể giải thích được kia đều không được xuất hiện trong bài viết.

Động cơ của tôi là trả lại cho Từ Lệ Thanh một con đường công lý.

Ngày thứ hai, tôi gửi bài viết của mình lên ban biên tập. Người tiếp tôi là tổng biên tập tờ "Thân báo". Bởi vì trước đó, tôi đã nói với người bạn làm biên tập của tôi rằng, tin tức lần này gửi đến nhất định phải do tổng biên tập đích thân kiểm tra.

Tổng biên tập là một người tuổi gần năm mươi. Rất may là, dưới sự yêu cầu của tôi, ông ấy không hề đặt ra những câu hỏi hóc búa. Sau khi đọc xong bài viết của tôi, ông nói:

- Tiểu Đào à, một tin chuyên đề có được đăng hay không buộc phải xem tính chân thực và khả năng ảnh hưởng tới xã hội của nó. Tin của cháu có đáng tin không? Tại sao nó lại bị giấu kín lâu như vậy?

- Dạ! Thưa Tổng biên tập, chính vì bị giấu kín lâu ngày như vậy nên mới có mong muốn được đào lên. Từ Lệ Thanh tuy đã chết nhưng hiện tại đại đa số những sinh viên nữ chưa chồng mà chửa vẫn còn giữ thái độ cứng nhắc. Muốn kêu gọi sự quan tâm của tất cả mọi người thì câu chuyện của Học viện Ngoại thương là điểm tiếp cận tốt nhất.

Câu nói của tôi đã làm xúc động ông tổng biên tập. Một tuần sau, trên bản tin xã hội của "Thân báo" có đăng về cảnh ngộ của người đã chết Từ Lệ Thanh. Báo vừa được đăng, các phương tiện truyền thông lần trước một lần nữa lại đến học viện. Rất nhiều các máy ảnh đã chiếu thẳng vào những thầy cô giáo năm xưa đã xử cho Từ Lệ Thanh.

Chuyên đề của "Thân báo" vẫn được tiếp tục, dưới ánh đèn sáng chói, những bức ảnh ngôi trường che giấu tội ác đã được chụp. Không lựa chọn bút danh nào, dòng ghi tên người viết vẫn in đúng họ tên của tôi. Cũng vì vậy, chủ nhiệm khoa đã tìm tôi nói chuyện. Ông ấy nói với tôi, Đào Tử đã học năm thứ tư rồi, không đơn giản đâu! Hơi đâu mà đi lo chuyện của người khác thế? Biết viết văn, chẳng có gì là tài giỏi cả. Vấn đề là ở chỗ, phải biết chuyện nào nên viết, chuyện nào nên che mắt bàng quan.

Tôi không nói một câu nào, rời khỏi văn phòng chủ nhiệm. Đối với bộ mặt của trường, tôi không có gì để nói.

Độc giả gửi rất nhiều thư đến, có người muốn biết tình hình gần đây của bố Từ Lệ Thanh. Tòa soạn báo đã chi cho tôi tiền công tác phí để cử tôi đến quê của Từ Lệ Thanh, thu thập một số tư liệu. Lại một lần nữa tôi tìm đến chị Lư, có thể nhận thấy, chị vẫn còn để tâm tới cái chết của người bạn, nên đã đồng ý đi cùng tôi về quê Từ Lệ Thanh.

Xuống tàu hỏa, chúng tôi lại ngồi trên chiếc xe buýt, lắc lư gần được hai tiếng đồng hồ. Chị Lư đưa tôi vào trong thôn. Những cảnh tượng đập vào mắt đều đã được xem trong DVD, tôi không cảm thấy lạ lẫm. Chúng tôi dừng lại trước một căn nhà đất màu vàng chật hẹp, một người già khắc khổ bước từ trong ra, tôi nhận được ra đó là bố của Tiểu Thanh.

Thời gian trôi qua và cảnh vật đã thay đổi, ông nhất thời không nhận ra được chị Lư, ông hỏi:

- Các cháu tìm ai thế?

Tôi bước lên trước nói rằng:

- Chào bác ạ, chúng cháu đến từ Thượng Hải, là bạn cùng trường với con gái bác. Chuyện của chị ấy đã được sửa lại, hiện nay rất nhiều người trong thành phố quan tâm tới cuộc sống của bác ạ.

Tôi luôn mồm nhắc tới Thượng Hải, mà người già sống trong nơi nghèo khó, hẻo lánh thế này sẽ hơi có một chút ngưỡng mộ. Họ không biết rằng, con gái của họ đang thoi thóp hơi tàn trong thành phố, bị đối xử không công bằng, không có tình người.

Ông lão than một hơi dài:

- Nó đã đi được lâu thế rồi còn nhắc tới chuyện đó làm gì? Chỉ trách bác, là bác bắt nó kết hôn...

Khi nói câu trên, mắt ông chứa đầy những giọt lệ vẩn **c.

Sau khi nghe chị Lư trình bày lại mục đích của lần đến này, ông lão dường như đã nhận được ra chị. Ông đưa chúng tôi đến chỗ mộ của Từ Lệ Thanh.

Sau khi dâng hương xong, quay trở về, đi qua một nút đường, đó là cảnh cuối cùng trong đĩa DVD được lặp lại trong giây lát. Tôi lặng lẽ bước ra chính giữa nút đường đó, ngồi người xuống, vuốt ve chỗ mặt đất lồi lõm ấy:

- Chính tại chỗ này, Tiểu Thanh đã chết ở chỗ này.

Cho đến ngày hôm nay, tôi vẫn còn cảm nhận được đất ở đây còn nhuộm một màu đỏ nhạt. Gió to đột nhiên thổi lên, cỏ trên núi nhảy múa, hồn người trẻ tuổi khó ra đi. Di động của tôi bỗng nhiên reo chuông, vang dội giữa khe suối, nghe rất khó chịu.

- Alô!

Cùng với tiếng gió, tôi cố gắng nói to, đột nhiên nghe thấy Trần Thần đang ở đầu bên kia khóc không thành tiếng. Trong lòng tôi lạnh hẳn đi, vội vàng hỏi:

- Xảy ra chuyện gì thế?

- Thịnh Tịnh Khiết xảy ra chuyện rồi, cô ấy cũng bị xác đứa trẻ quấy nhiễu.

Chỉ một câu ngắn thế thôi, nhưng suýt nữa khiến tôi ngã xuống, may có chị Lư đi tới đỡ tôi dậy.

Tôi đờ người tắt điện thoại đi, nhìn chằm chằm vào chị Lư:

- Vẫn chưa hết à? Cô ta muốn thế nào? Tại sao vẫn có người xảy ra chuyện?

Chị Lư cười đau khổ, không đáp lại gì. Còn tôi đột nhiên nhớ ra chị đã từng nói một câu, một câu nói chí mạng mà cũng quan trọng: Mối hận đó sâu quá, không chỉ xuất phát từ cô ấy đâu!

Thịnh Tịnh Khiết sống trong một ngôi biệt thự ở Thượng Hải vô cùng xa hoa, nhưng do nỗi cô độc của cô nên nó trở nên trống trải, tẻ nhạt. Tôi cùng với Trần Thần bước qua chỗ bể bơi được thiết kế ngoài trời rồi bước vào phòng chính. Tôi hỏi:

- Một căn nhà to thế này mà chỉ mỗi mình Thịnh Tịnh Khiết ở thôi sao?

Trần Thần vừa đi vừa than thở:

- Trước đây thì thế, nhưng bây giờ người ta ra hạn cho cô ấy phải chuyển đi trước tháng sau.

Tôi đã từng đọc một bài văn, nó miêu tả sự chờ đợi của ba loại người phụ nữ. Thứ nhất là phi tần trong cung đợi Thiên tử đến, đợi đến bạc đầu. Thứ hai là những người phụ nữ trong thời chiến tranh thủ tiết đợi chồng, chỉ vì câu nói "anh sẽ quay về" mà ngày ngóng đêm trông. Thứ ba là những người tình trong thành phố, họ không nhìn thấy được ánh sáng, chỉ chờ đợi trong bóng đêm sự xuất hiện lần tiếp theo của người đàn ông. Mà Thịnh Tịnh Khiết thuộc vào loại thứ ba.

Trong một căn phòng đẹp đẽ nhưng tối, tôi nhìn thấy Thịnh Tịnh Khiết với ánh mắt đờ đẫn, cô ấy co người vào đầu giường, đầu tóc rối bù, ôm chặt lấy hai đầu gối của mình, ngay cả tôi ngồi bên cạnh mà cô ấy cũng không phát hiện ra.

- Tịnh Khiết!

Tôi giơ tay ra, muốn vuốt lấy khuôn mặt của cô, nhưng lại bị cô vung mạnh cánh tay văng ra chỗ khác.

- Đứa bé, đứa bé!

Thịnh Tịnh Khiết đột nhiên ngửng đầu, để lộ ra một khuôn mặt sợ hãi. Cô chỉ về phía sau tôi mà gào hét lên.

Khi tôi còn chưa phản ứng gì, Trần Thần đã lên phía trước ôm lấy cô ấy, dỗ dành:

- Không có, không có! Nó không ở đây đâu, không ở đây đâu!

Hướng mà Thịnh Tịnh Khiết chỉ tới khiến tôi run lên, luôn cảm giác rằng phía sau đang có một đôi mắt oán hận, nhìn chằm chằm vào tất cả mọi thứ ở đây. Tôi hít một hơi rồi đột ngột quay đầu lại.

Sau lưng không hề có đứa trẻ nào! Chỉ là một thứ đồ chơi bằng nhung đặt trên chiếc tủ.

- Đưa cho tôi! Đưa nó cho tôi!

Thịnh Tịnh Khiết vùng vẫy ra khỏi đôi cánh tay của Trần Thần, lao về phía thứ đồ chơi đó. Vừa động đến nó, cô ấy đã cấu xé nó, mồm hét lên:

- Chết đi, chết đi! Mày chết rồi, tao mới có thể được giải thoát!

Biểu hiện của cô ấy vô cùng đáng sợ. Nó khiến tôi nhớ tới việc Từ Lệ Thanh giết con.

Đầu của cái đồ chơi ấy bị giằng xuống, lông nhung mù mịt khắp phòng. Nhìn thấy chân tay của đồ chơi rơi đầy khắp phòng, Thịnh Tịnh Khiết đột nhiên run lên, vội vàng thu người về giường.

Trần Thần nhìn thấy cảnh đó, liền vội vàng thu dọn lại đống đồ chơi vung vãi dưới đất, kéo tay tôi ra khỏi căn phòng. Vừa ra khỏi, tôi đã hỏi ngay:

- Cô ấy điên tới mức này rồi, tại sao không đưa đi bệnh viện?

- Tịnh Khiết sợ đi đến bệnh viện, cô ấy nói ở đấy có đứa bé. Bác sĩ tư nhân cũng đã khám cho cô ấy rồi, nói là thần kinh của cô ấy bị tổn thương nghiêm trọng. Bạn trai của cô ấy cũng không muốn ở với một người thần kinh như cô ta nữa.

Nếu chưa từng chứng kiến toàn bộ câu chuyện "vứt bỏ đứa bé" thì có lẽ tôi sẽ cho rằng những lời nói này rất đáng cười. Nhưng hiện tại, ngoài cảm giác lạnh người và sợ hãi ra, không còn một cảm giác nào khác nữa.

Trên đường tôi và chị Lư về Thượng Hải, tôi và Trần Thần đã nói một chuyện bằng một cú điện thoại rất dài. Hóa ra, sau khi phát hiện ra cái xác của Trương Na, Thịnh Tịnh Khiết thường xuyên xuất hiện triệu chứng của việc mang thai. Kết quả của việc đi kiểm tra ở bệnh viện đã xác nhận cô ấy đã mang thai.

Nửa tháng trước, cô ấy đã hẹn Trần Thần cùng đi nạo thai với cô ấy. Nhưng có điều, gần đây, khi phát hiện ra những chuyện kì lạ trong bệnh viện đều có liên quan tới những đứa trẻ, Trần Thần đã lờ mờ cảm nhận được rằng, Thịnh Tịnh Khiết có thai lúc này không phải là một chuyện tốt đẹp.

Sau khi mổ xong, Thịnh Tịnh Khiết vẫn phóng khoáng như cũ, cô ấy tiêu tiền như rác, hưởng thụ một cách triệt để tài sản mà người tình dành cho cô ta. Nhưng một đêm cách đây ba hôm, tất cả mọi cảnh đẹp đã bị tan vỡ cùng với sự xuất hiện của một thứ gì đó.

Khi Trần Thần đi dạo cùng với tôi trong công viên, cô ấy nói:

- Hôm đó nhìn thấy máu trên cầu thang tràn xuống cô ấy đã cảm thấy hoang mang. Khi đi xuống, cô phát hiện ra chân cầu thang có đặt một cái thai đầy máu. Không ai biết ai đã đặt nó ở đây. Tịnh Khiết sắp sụp đổ rồi, cô ấy cảm giác đó chính là đứa bé được nạo từ tử cung của cô ta.

Tôi nghe thế mà toàn thân lạnh toát, tôi hỏi:

- Bệnh viện không thể giở cái trò quái ác đó được. Thế cái thai đó đâu?

- Được chôn ngay dưới chân cậu đứng đấy. - Trần Thần nhìn tôi và nói như vậy.

Vào giây phút ấy, một ý nghĩ lạnh lẽo đâm lên từ dưới lòng bàn chân. Tôi run sợ đứng im, không động đậy được. Trần Thần vỗ vai tôi nói:

- Đừng sợ. Tịnh Khiết chôn nó chưa được bao lâu thì cô ấy càng cảm thấy bất an hơn. Nhưng khi cô ấy đào lên thì cái thai đó đã không thấy đâu nữa.

Hiển nhiên, câu nói ấy giờ không hề làm tôi cảm thấy sợ. Tôi bắt đầu dò tìm đầu mối trong một đống các manh mối hỗn loạn. Vây quanh tai tôi vẫn là câu nói của chị Lư:

- Mối hận đó sâu lắm, không chỉ bắt nguồn từ một mình cô ấy đâu!

Trong phút chốc, ý nghĩ về một hài nhi hình thành trong đầu tôi. Tôi cứ muốn rửa oan cho Từ Lệ Thanh mà quên đi một điểm khác quan trọng hơn. Người đang đòi lại mạng sống, không chỉ có Từ Lệ Thanh mà còn có đứa trẻ năm đó bị cô giết và vứt đi! Là do nó không ngừng trả thù. Người đầu tiên có liên quan đó chính là người mẹ của nó, Từ Lệ Thanh!

Trong đường ống nước bẩn thỉu đã mai táng một sinh mệnh vô tội. Quanh người tôi bỗng ướt đẫm, lạnh lẽo hẳn lên, tôi nghe lờ mờ tiếng trẻ khóc thút thít thảm thiết bên tai. Tôi nghĩ đến trước khi Trương Na chết, cái đứa trẻ bị vứt đi kia, nếu không đoán sai thì nó chính là đứa trẻ do Trương Na đẻ ra. Cũng như thế, Thịnh Tịnh Khiết đã nạo đi thai nhi trong bụng mình. Nhưng nó tự mình tìm về, yên lặng nằm ở chân cầu thang nơi mẹ nó bắt buộc phải đi qua...

Đầu tôi đột nhiên đau lên, tôi vội vàng ngồi xuống.

Làm thế nào bây giờ? Tôi không phải là mẹ của chúng nó, tôi không thể làm lắng xuống cơn tức của chúng được. Trong Học viện Ngoại thương, những sinh viên có chửa không nguyên cớ, một khi đã vứt bỏ đi một sinh mạng mới thì người đó sẽ phải chịu lời nguyền luân hồi.

Định hồn trở lại, trời đã tối rồi. Trần Thần kéo tay tôi đi mua đồ ăn. Khi quay trở lại phòng của Thịnh Tịnh Khiết thì chỉ thấy toàn nỗi sợ hãi, còn không thấy bóng hình cô ấy đâu.

Tôi và Trần Thần chia nhau ra tìm, khi tôi đi qua vườn hoa, có nghe thấy một âm thanh sột soạt kì lạ, giống như một động vật nào đó đang bò trên đám cỏ. ánh đèn đường vàng mờ chẳng thấy lãng mạn đâu mà chỉ thấy đáng sợ. Lúc này, tôi thà nhìn thấy một con rắn bò tới đây còn hơn là bị một thứ gì đó đáng sợ chiếm lấy tim tôi.

Không dám tiếp tục ở lại vườn hoa, khi tôi chạy nhanh tới bể bơi thì phát hiện ra một bóng hình nổi trên mặt nước. Vì trời tối nên tôi nhìn không được rõ lắm, chỉ có thể mơ hồ nhìn ra rằng khuôn mặt của người đó nổi lềnh bềnh trên mặt nước.

Như bị mê hoặc, tôi đi lại phía bể bơi mà không chịu sự kiểm soát của bản thân, mắt mở to nhìn bóng người đó tiến đến. Mồ hôi lạnh không ngừng toát ra ngoài. Tôi rất lo thứ đó sẽ nhảy vọt lên khỏi nước và vồ vào mặt tôi. Nhìn thấy bóng người đó dần dần tiến tới, tôi cúi đầu xuống, lập tức thấy bốc lên một hơi lạnh.

Trong nước ở phía trước chân tôi, lộ ra một bộ mặt ghê sợ. Các bộ phận trên khuôn mặt siêu vẹo hết cả do sợ hãi hết mức. Đó là gương mặt của Thịnh Tịnh Khiết!

Trong khung cảnh chụp ảnh tốt nghiệp thiếu mất hai người. Một là Thịnh Tịnh Khiết, người còn lại là tôi.

Thịnh Tịnh Khiết rơi xuống bể bơi sau khi được đưa tới bệnh viện đã tỉnh trở lại. Tiếc rằng sau khi tỉnh dậy cô ấy đã bị điên thực sự. Cô ấy không còn nhớ một chút nào về trước đấy nữa, mỗi ngày chỉ ôm lấy đống đồ chơi cũ rách bằng nhung vừa khóc lại vừa cười. Chị Lư nói, đó có thể mới là sự giải thoát thực sự của cô ấy.

Đối với những vụ mà sinh viên trong trường đột nhiên bị thần kinh, học viện vẫn giấu kín như trước. Sinh viên mặc đồng phục của trường đều không biết được sự việc, cứ rề rà đợi nhưng không thấy Thịnh Tịnh Khiết đâu cả, không có cách nào chụp chung được ảnh. Có người cười mỉa mai, làm vợ hai lúc nào gọi thì phải tới, làm sao quan tâm được tới việc chụp ảnh với chúng ta!

May mà tôi không nghe thấy câu nói ấy, nếu không tôi đã cho người đó một cái tát. Việc đến ngày hôm nay tôi dần dần đã hiểu, thà nói rằng những người có liên quan bị chết vì lời nói của mọi người còn hơn nói rằng xác những đứa trẻ đến báo thù!

Miệng lưỡi của con người thật nguy hiểm!

Cái chết của Từ Lệ Thanh bị cái thế giới lạnh lùng xung quanh xô đẩy mà tạo thành. Rời khỏi thành phố đã từng làm tổn thương cô, quay về quê nhà cô cũng phải đối mặt với những lời nói cay độc của người dân nơi đó.

Sự cố chấp của Trương Na đối với chuyện tình cảm đã không chiếm được người yêu và sự thấu hiểu của những người xung quanh. Sai lầm nối tiếp sai lầm, cô ấy không tiếc khi mang thai đứa con của người khác để cầu mong người ta quay đầu trở lại.

Đứa con gái dâm đãng, đứa con gái dâm đãng!

Hi sinh bản thân mình để đổi lại được một cái tên xúc xỉ duy nhất: Đứa con gái dâm đãng.

Thịnh Tịnh Khiết - người mà dường như không để ý tới thái độ của người khác, ngoài lời nguyền của xác đứa trẻ khiến cô ấy phát điên ra còn có sự đè nén của những lời đơm đặt. Người con gái yếu ớt, những đứa trẻ vô tội đều phải chết trong miệng lưỡi thế gian!

Chị Lư và Trần Thần không gọi được cho tôi, họ đợi đến sốt ruột. Tôi có thể đoán trước được rằng những âm thanh hỗn loạn kia có thể lấp đầy trong tai họ. Người ta mắng chửi, đố kị, phỉ báng và tìm thấy niềm vui trong ấy.

- Không đến thì đừng đợi nó nữa, người ta là một tác giả lớn, còn phải bận! Nhưng lại chẳng thấy cuốn sách nào bán chạy mới chết!

- Chắc bận viết bản thảo và vụ cái chết ở trường đấy! Đừng có để cho xác đứa trẻ đâm phải, ha ha!

...

Cùng lúc đó, theo như nhân viên quản lý thì có nhìn thấy một bóng người mặc quần áo đen đi vào trong kí túc, mà người đó chính là tôi.

Lên thẳng tầng ba, rẽ đến tận cùng phía bên phải, tôi cởi bộ quần áo cử nhân, cầm một chai xăng được giấu phía dưới áo. Tôi muốn đốt sạch cả phòng vệ sinh đầy tội ác cùng với phòng rửa tay phía bên ngoài đó.

Ban đầu khi đưa ý kiến này ra với chị Lư và Trần Thần thì họ phản đối kịch liệt. Chị Lư thậm chí còn kéo tôi lại và nói:

- Em và Lệ Thanh, Tịnh Khiết điên giống nhau rồi! Nhỡ đâu lửa lan ra, khống chế không được thì làm thế nào?

- Thì để cho trường đuổi học em đi! Chẳng phải đó là sở trường của họ sao? - Tôi trả lời ngoan cố.

Thừa dịp mọi người chụp ảnh, chị Lư và Trần Thần không thể đi đâu được, tôi vội vã về kí túc. Cho dù đã hạ quyết tâm nhưng khi đối diện với sự thật tôi không thể nào thực hiện được. Tư duy dần hỗn loạn, tôi phát hiện ra việc xóa bỏ oán hận của quỷ dữ và việc thay đổi bản tính ác độc trong lòng người đều khó như lên trời. Đốt cháy nơi đây liệu có thể xóa bỏ được oán hận của những đứa trẻ bị bỏ rơi không? Khi đã xóa bỏ nó rồi, ai dám bảo đảm những tội ác bị giấu kín trong bóng tối kia không còn tiếp tục ép buộc để xảy ra những vụ bỏ rơi con khác, không còn ép buộc để xuất hiện những con quỷ dữ mới?

Lúc nào là bắt đầu?

Vẫn còn là một ẩn số.

Tôi thở một hơi nặng nề, sau đó nhặt bộ quần áo cử nhân lên. Chính cái lúc tôi bước chân ra khỏi cửa, tiếng nước nhỏ giọt vang rất rõ bên tai: "Tí tách!".

Tiếp theo đó, là tiếng khóc nỉ non truyền ra từ một buồng vệ sinh nào đó...

Bình Luận

Open element in lightbox
am